XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Mật Tựa Khói Sương

Hương Mật Tựa Khói Sương

Tác giả: Điện Tuyền

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341606

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1606 lượt.

nơi bọn ta đang đứng trở nên trụi lủi.
Tận đáy lòng, ta vô cùng thương tiếc lão tùng già kia.
Không ngờ, thì ra nghe chuyện bát quái là phải trả giá bằng chính sinh mệnh của mình.
Cành khô, hoa héo, quạ xỉu, người đau lòng… tại thiên nhai.






Mây bay, nước chảy, thuyền trôi, tiên tái ngoại… tại Bồng Lai.
Trong sương mù mờ ảo, một người từ trên bè gỗ bước xuống, mỉm cười nhã nhặn với ta: “Lần này mạo muội mời Cẩm Mịch tiên tử vào Thái Hư Huyễn Cảnh, mong rằng Cẩm Mịch tiên tử chớ để bụng.”
Ta uyển chuyển nói: “Thiên Đế khách khí rồi.”
Thực ra, ta lại nghĩ, bất luận là ai đang lúc ngủ ngon lành lại bị người khác từ trong mộng thỉnh hồn phách mình ra đều khó tránh khỏi có chút bực bội cáu kỉnh, nhưng nếu như người này là Thiên Đế thì thôi miễn bàn, ta nghiêng người chào y: “Chẳng biết Thiên Đế đêm hôm khuya khoắt gọi Cẩm Mịch đến tận đây là có chuyện gì?”
Một hồi lâu, ngoại trừ bên tai mơ hồ thấp thoáng tiếng mây trôi nước chảy, cũng không thấy Thiên Đế trả lời ta, vừa ngẩng đầu lên nhìn, đã thấy đôi mắt y đang chăm chú nhìn ta, nhưng lại không giống như đang nhìn ta, mà như xuyên qua ta hình dung đến một con người khác. Thấy ta nghi hoặc nhìn y, y mới hoàn hồn mỉm cười, trong nụ cười có vài phần đau thương, vài phần hối hận, vài phần chờ mong, trả lời một câu chẳng ăn nhập gì cả: “Nơi này chính là Thái Hư cảnh, trong Bồng Lai tiên châu, là nơi du ngoạn của các đôi tiên gia hoặc linh hồn, ngẫu nhiên có huyễn cảnh hiện ra ở thế gian, phàm nhân gọi là ‘Hải Thị Thần Lâu’ (ảo ảnh), vì cho rằng Thiên Thiềm dưới biển lúc hít thở tạo thành ảo giác. Lúc mới nghe, ta không khỏi buồn cười, nghĩ rằng lời nói của phàm nhân quả thật thú vị, sau đó, chín vạn năm trước đây, một đêm ta du ngoạn đến nơi này, nhìn thấy một nữ tử đạp nước lướt đi, mỗi bước đi hoa sen nở, càng đi càng xa, trước khi biến mất, dáng người thanh nhã lỗi lạc trong sương mờ còn vô ý ngoái đầu nhìn lại chớp mắt, lúc đó ta mới hiểu thế nào là huyễn cảnh, thế nào hải thị thần lâu…”
“Chưa bao giờ”. Ta lắc đầu. Chắc Thiên Đế già rồi nên mắt mũi kèm nhèm, ta với Hoa Thần sao có thể giống nhau được, trái cây và đóa hoa vốn là hai thứ khác nhau xa lắc, không chừng phải xa đến chín mười dặm gì ấy chứ.
Nghe vậy, sắc mặt Thiên Đế bỗng chốc đầy đau thương, thống khổ nói: “Không ngờ, Tử Phân lại hận ta đến như thế! Ngay cả huyết mạch của chính mình cũng nhẫn tâm không gặp…” - Lời đang nói chưa xong bỗng nhiên nín bặt, lấp lửng giũa chừng.
Những lời nói dang dở của y chẳng khác nào một tiếng sét rung trời, giáng xuống ầm ầm khiến ta ù tai hoa mắt, căn cứ vào ý y nói thì ta đúng là do Hoa Thần và y sinh ra! Ta nhớ lại những lời Phượng Hoàng nói hôm qua, đối chiếu trước sau, lắp ráp các sự kiện, hôm qua Phượng Hoàng hỏa thiêu vách núi, hoa cỏ bị diệt sạch, Trường phương chủ giận dữ, cùng hai mươi bốn vị phương chủ kiên quyết đưa ta về thủy kính, đi rất vội vàng, nên ta chưa kịp hiểu ra ý tứ trong lời nói của Phượng Hoàng, hôm nay nghe Thiên Đế nói vậy ta cuối cùng cũng coi như sáng tỏ mọi chuyện rồi.
Có điều, lúc này e rằng không biết có sự hiểu nhầm nào không? Thứ nhất, Hoa Thần là một cánh hoa sen, còn ta lại là một cây bồ dào, nhưng mà không thể nào loại trừ khả năng Thiên Đế cũng là một cây bồ đào; thứ hai, Hoa Thần linh lực vượt trên vạn người, còn ta tu luyện đã bốn ngàn năm nhưng ngay cả tiên đạo cũng chưa nhập được, nhưng mà không loại trừ khả năng ta tài năng nở muộn.
Cứ nghĩ tới nghĩ lui như vậy, ta liền trở lại bình thường, thoải mái bình thản ung dung. Nhưng trên mặt lại đeo lên vẻ ngây thơ ngơ ngác, chớp chớp hai mắt, lí nhí nói: “Nếu Thiên Đế thích ngắm hoa, Cẩm Mịch sẽ tận lực trồng thêm nhiều nhiều hoa nữa, cho dù Thiên Đế bảo Cẩm Mịch đến Thiên Giới làm một người trồng hoa nho nhỏ cũng được. Chỉ là… Chỉ là…” - Ta nhíu chặt lông mày, vô cùng sầu não.
Thiên Đế thấy sắc mặt ta do dự, vội hỏi: “Chỉ là sao? Cẩm Mịch tiên tử có gì khó xử cứ việc nói thẳng.”
“Chỉ là, Cẩm Mịch linh lực không cao, tuy là cần cù chăm chỉ tu hành đã hơn bốn ngàn năm, nhưng mãi vẫn chỉ là một tinh linh, kỹ thuật gieo hoa trồng cỏ mặc dù có biết sơ sơ chút ít, nhưng chung quy vẫn cần phải dựa vào ngoại vật mới có thể biến thành, khiến Thiên Đế chê cười”. Ta khép tay cúi người.
Thiên Đế dùng Thiên Nhãn quan sát ta một lát, rồi nói: “Có lẽ là Tử Phân đã phong tỏa nguyên linh của con, giờ ta sẽ truyền cho con chút linh lực, con cứ trở về tu hành bảy bảy bốn mươi chín ngày, bốn mươi chín ngày sau ta lại đưa hồn phách con đến đây, đến lúc đó, chân thân của con…” - Thiên Đế thình lình im bặt.
Ta nhíu mày nghiêm túc nói: “Cẩm Mịch chẳng qua chỉ là một Quả tinh nhỏ bé, sao dám nhận linh lực của Thiên Đế bệ hạ, Cẩm Mịch cho rằng không ổn lắm.”
Thiên Đế từ ái ngắm nhìn ta: “Hài tử ngoan, con và ta vốn không nên xa lạ như vậy, ta truyền linh lực cho con chính là một việc đương nhiên phải làm.”
Thiên Đế đã rộng rãi như thế, nếu ta còn từ chối thì thật không nể mặt y, cho n