Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Mật Tựa Khói Sương

Hương Mật Tựa Khói Sương

Tác giả: Điện Tuyền

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341603

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1603 lượt.

éo nguyên hồn của Tử Phân trở về từ bánh xe định mệnh, sau này ta lại thường thấy hối hận, nếu ngày ấy ta không về muộn, trên đời này sẽ không có Tử Phân, nàng cũng sẽ không phải chịu bao nhiêu năm long đong lận đận, để rồi cuối cùng phải chịu hồn phi phách tán…”
Ta gật gật đầu, Phác Xích Quân tiếp tục hớn hở khoái chí.
Nhưng Thủy Thần nghe vậy mi phong bỗng nhiên khẽ nhíu lại: “Cẩm Mịch, con có thể gọi Ngạn Hữu Quân đến ư? Sử dụng chú gì?”
Vì sao ta lại không gọi Ngạn Hữu Quân được? Thấy vẻ mặt Thủy Thần như vậy đúng là nghi ngờ ta, coi thường linh lực của ta, Ngạn Hữu Quân mặc dù theo như Phượng Hoàng nói đã từng là một Thần Quân, nhưng hiện tại chẳng qua chỉ là một con tiểu thủy yêu, ta có thể triệu hắn đến đương nhiên là chuyện hợp tình hợp lý, vì thế miễn cưỡng trả lời: “Sử dụng Thỉnh Thổ Hồn Chú gọi thổ địa.”
Thủy Thần tâm tư mơ màng, đứng ở giữa một màn hơi nước mông lung mờ ảo, xa xa mặt trời mới mọc, tròn trĩnh xinh đẹp như một bài thơ khiếm khuyết được bổ sung trọn vẹn.
Nét mặt Phác Xích Quân thoáng chau lại, rồi trở về vẻ khoáng đạt như cũ, nói: “Thì ra Cẩm Mịch tiên tử là thân thích của tiên thượng? Như vậy rất tốt, rất tốt! Ngạn Hữu trước kia còn lo lắng khi cầu thân với Cẩm Mịch tiên tử sợ rằng phải gặp chút cản trở, nếu như là tiên thượng thì không còn gì tốt hơn”. Phác Xích Quân vuốt vuốt mái tóc đen như mực, mỉm cười diễm lệ với ta, khoe hàm răng trắng lóa: “Thân càng thêm thân! Ha ha ha!”
Ta run rẩy, trong cổ họng như có một cục vàng chặn ngang, nuốt xuống không trôi mà ói ra cũng không được.
Ai mà thèm thân càng thêm thân với một con rắn lục xành lè như hắn chứ.
Vẻ mặt Thủy Thần chấn động, cười cay đắng như nuốt phải hoàng liên: “Ta vốn sinh từ hư vô, chẳng qua chỉ là một giọt nước giữa đất trời, làm sao có ai là thân thích? Về phần Ngạn Hữu Quân ngươi, cũng do năm xưa mẫu thân ngươi nhận ta làm nghĩa huynh, nên mới có chút liên quan với ta.”
Thủy Thần nói chưa hết đột nhiên quay sang ta: “Cẩm Mịch có thể gọi nước?”
Ta ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Không biết nữa, chưa từng gọi bao giờ.”
“Không bằng bây giờ thử xem sẽ biết ngay”. Phác Xích Quân vênh váo xen vào.
Thủy Thần gật đầu. Đúng lúc có thể nhân cơ hội này thử xem linh lực Thiên Đế cho ta có hiệu nghiệm hay không, ta liền giơ ngón tay lên trời miệng lầm rầm chú ngữ trông như đang tuyên thệ, ai dè trong phạm vi trăm dặm quanh đây, không có một giọt nước nào chịu cho ta chút mặt mũi, trên trời mây xanh bay lượn, dưới đất cỏ khô đong đưa, một chút hơi nước cũng chả thấy bóng dáng.
Ta cụt hứng rụt tay lại, thật đúng là bẽ mặt mà.
“Mẫu Đơn ra mắt Thủy Thần”. Trong khi ta còn đang mải nghĩ ngợi thì phía sau lưng bỗng truyền đến giọng nói của Trường phương chủ. Quay đầu lại đã thấy Trường phương chủ quỳ trên mặt đất, vẻ mặt điềm tĩnh nhìn ta và Thủy Thần, nhưng ngón tay lấp ló trong ống tay áo khẽ run run: “Cẩm Mịch từ nhỏ sinh trưởng trong thủy kính, không hiểu chuyện bên ngoài, chẳng biết có mạo phảm Thủy Thần hay không?”
“Miễn lễ. Trường phương chủ và ta vốn không cần phải khách khí như vậy”. Thủy Thần quay sang Trường phương chủ trả lại một lễ: “Hôm nay vốn muốn tới đây tế lễ Tử Phân, nhưng không ngờ lại xảo ngộ Cẩm Mịch tiên tử…” Trong đôi mắt Thủy Thần thoáng qua một lớp sương mờ, hỏi: “Có phải Cẩm Mịch từ lúc sinh ra đã được hai mươi bốn vị phương chủ chăm sóc?”
“Chủ thượng ở thiên ngoại mà biết Thủy Thần luôn nhung nhớ và thường đến thăm như vậy, nhất định sẽ vô cùng vui vẻ. Mẫu Đơn xin thay mặt chủ thượng tạ ơn Thủy Thần!” - Trường phương chủ có lẽ niên kỷ cũng lớn rồi, nên khó tránh khỏi nói chuyện hồ đồ, người ta hỏi một đằng đi trả lời một nẻo.
Thủy Thần không nhận được câu trả lời cũng không thèm hỏi lại, chỉ dùng đôi mắt mờ hơi nước đen như gỗ mun nhìn chằm chằm Trường phương chủ, chan chứa đau thương kỳ vọng. Trường phương chủ bị nhìn như vậy, có chút ngượng ngùng thấp thoáng đằng sau vẻ điềm tĩnh trên khuôn mặt.
Hai người còn đang nhìn qua nhìn lại giằng co, thì Phác Xích Quân bỗng nói: “Xem kìa! Một đám mây thật lớn! Một đám mây thật đen!”
Ta ngẩng đầu, quả nhiên có một khối mây vừa bự lại vừa đen đang từ phía chân trời tụ lại nhanh như chớp giật, đè nặng ngay trên đỉnh đầu của bọn ta, rồi bỗng thấy một luồng khí lạnh buốt từ từ kéo tới, ở Hoa Giới hơn mười vạn năm từ trước tới nay bốn mùa như xuân, bữa nay không hiểu sao thời tiết lại thay đổi thế này.
Đang còn kinh ngạc, thì giữa đám mây càng lúc càng đen kia bắt đầu lác đác rơi xuống những hạt nhỏ li ti trắng như tuyết, càng lúc càng dày, càng lúc càng nhiều.
Phác Xích Quân giơ tay đón lấy một hạt, đưa đến trước mắt ta, thuận thế khoác tay lên vai ta, kinh ngạc thốt lên: “Oa! Là một bông hoa tuyết!”
Ta vốn đã lạnh, lại bị một con rắn khoác lên vai nên càng ớn lạnh, liền đưa tay lên đẩy con rắn kia sang một bên.
Trường phương chủ mày liễu vốn đang dựng ngược, hình như đang định mở miệng quát Phác Xích Quân câu gì đó, thấy ta đẩy hắn ra sắc mặt mới hòa hoãn một chút.
Phác Xích Quân lảo đảo hai bước, ôm