Tác giả: Điện Tuyền
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341618
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1618 lượt.
linh lực, chả biết hôm nay người cha mới này ra tay có rộng rãi hay không đây.
Nghĩ đến điều này, ta mơ màng mở đôi mắt hồn nhiên chất phác ra nhìn Thủy Thần đang ôm ta trong lồng ngực, sợ sệt nói: “Thủy Thần e rằng đã nhận nhầm rồi, Cẩm Mịch chẳng qua chỉ là một tinh linh linh lực kém cỏi, trời sinh trời dưỡng, không cha không mẹ, hèn mọn như con ong con kiến, sao có thể với tới tiên thượng?”
“Thủy Thần e rằng đã nhận nhầm rồi, Cẩm Mịch chẳng qua chỉ là một tinh linh linh lực kém cỏi, trời sinh trời dưỡng, không cha không mẹ, hèn mọn như con ong con kiến, sao có thể với tới tiên thượng?”
Thủy Thần cúi đầu nhìn ta, hồ nước trong veo nơi đáy mắt không hiểu vì sao bỗng nhiên cuồn cuộn dâng trào như nước thủy triều lên, một hàng lệ nóng tràn mi rơi xuống vạt áo của ta: “Mịch nhi, con đã chịu nhiều oan ức rồi… Ta thẹn với Tử Phân, uổng là cha của con, cho dù hôm nay con không thừa nhận người cha này, ta cũng chẳng trách con…” - Mặc dù miệng nói như vậy, nhưng cánh tay lại càng siết chặt ta vào lòng.
Ta ngoan ngoãn tựa đầu trên vai y, không tránh không giẫy, giọng buồn bã: “Cũng không phải là Cẩm Mịch không thừa nhận, chỉ là, Cẩm Mịch linh lực nông cạn, dù cho hiện tại con lừa mình dối người tin vào điều này, thì Thủy Thần làm thế nào để thuyết phục chúng sinh trên đời này rằng một Quả tinh như Cẩm Mịch lại là hậu nhân ruột thịt của Hoa Thần và Thủy Thần đây? Về lâu dài miệng đời khó che đậy, ngày sau tất sinh ra rắc rối.”
Qua vai Thủy Thần, ta thấy Trường phương chủ đang nhíu mày lườm ta, ta liền khụt khịt vùi đầu rúc vào lòng Thủy Thần, Thủy Thần một mặt ôm ta thật chặt, hình như cực kỳ hạnh phúc, mặt khác đưa tay lên vuốt vuốt mái tóc ta đầy yêu thương, chậm rãi nói: “Mịch nhi chớ có lo lắng, nguyên thần của con hiện tại có lẽ là bị Tử Phân dùng Già Lam Ấn phong tỏa, vì vậy chân thân hiện giờ cũng không phải là thân thể thực sự, đợi cha đến chỗ Như Lai Thánh Phật ở Tây Thiên cầu xin giải thuật thì có thể đưa Mịch nhi của ta trở về chân thân vốn có.”
Một mình ta độc lai độc vãng hơn bốn ngàn năm, cũng chưa từng cảm thấy bản thân thiếu thốn thứ gì, nhưng được y ôm thân thiết như vậy, ta bỗng giật mình, chỉ cảm thấy mặc dù bên ngoài tuyết rơi trắng xóa, song cả mùa xuân phảng phất như thu nhỏ lại trong vòng tay ấm áp này. Ta nhìn tuyết đọng ngoài song cửa mỉm cười trong vô thức, một nụ hoa vàng từ giữa những hạt tuyết trắng lấp lánh run rẩy đâm chồi nảy lộc, đón gió lạnh quật cường nở bung.
Đôi mắt trong suốt của cha nhìn thẳng vào Tiểu Ngư tiên quan, biến ảo khó lường, sau một lúc lâu mới lên tiếng: “Chẳng biết Dạ thần có tội gì? Bản thần nguyện nghe tường tận.”
“Nhuận Ngọc có tội lớn, tội không gánh vác hôn ước mà phụ đế và tiên thượng đã ký kết cho Nhuận Ngọc mà lại động phàm tình với Cẩm Mịch tiên tử! Nhuận Ngọc tuy không phải là người tài đức thánh thiện, nhưng cũng khinh thường hành vi một dạ hai lòng, tiểu tiên đã cảm mến Cẩm Mịch tiên tử và cũng may mắn được Cẩm Mịch tiên tử cảm mến, nên chỉ có thể giao trái tim cho một mình nàng, sau này tuyệt đối sẽ không thể thành hôn với người khác, do đó ắt phải làm trái hôn ước với trưởng nữ của tiên thượng, Nhuận Ngọc tự biết tội không thể tha, xin tiên thượng trách phạt!”
Tiểu Ngư tiên quan quỳ trên mặt đất, nói năng dõng dạc tới mức làm ta rối beng rối mù, nhưng trong lúc rối mù ta bỗng nhiên nhớ ra một việc không lớn cũng không nhỏ, nếu ta nhớ không lầm, ta hẳn được xem như là trưởng nữ của Thủy Thần. Hiển nhiên, Tiểu Ngư tiên quan không hề biết được khúc mắc rắc rối trong này.
Cha Thủy Thần khóe miệng rơi xuống: “Dạ thần có biết nếu làm trái hôn ước này sẽ trả giá thế nào không?”
Tiểu Ngư tiên quan vươn thẳng người lên, ngẩng đầu nhìn về phía ta, mỉm cười đưa tình: “Cùng lắm là tước bỏ thần tịch (chữ “tịch” trong quốc tịch), giáng xuống hạ giới! Nếu có thể được ở cùng với Cẩm Mịch tiên tử, thì có bỏ đi chức vị thần tiên phù phiếm cũng đã làm sao?”
Thần sắc trên mặt cha chuyển đổi liên hồi: “Phàm nhân hạ giới mệnh như giọt nước trong biển cả, thời gian chớp mắt chỉ vài thập niên mà phải trải qua đủ nỗi khổ sinh, lão, bệnh, tử. Vì Cẩm Mịch, Dạ thần không sợ hãi?”
Ánh mắt Tiểu Ngư tiên quan tựa như sao Bắc đẩu, vạn năm vẫn chỉ về hướng bắc, bất di bất dịch, mím môi nói: “Trái tim Nhuận Ngọc đã quyết, cho dù có chết chín lần cũng không hối hận!”
Cha hình như bị rúng động, sắc mặt trầm ngâm nhìn Tiểu Ngư tiên quan: “Tốt! Những lời Dạ thần nói hôm nay bản thần nhớ kỹ!” - Tiếp đến, quay người lại nói với ta: “Mịch nhi, đi thôi.”
Cha Thủy Thần dắt ta còn đang ngơ ngác tiến về phía Cửu Tiêu Vân Điện nơi ở của Thiên Đế, bỏ mặc Tiểu Ngư tiên quan lại bên ngoài Bắc Thiên Môn. Bay ngang qua một vùng hào quang óng ánh, ngăn cách giữa những đám mây bồng bềnh trôi nổi, ta quay đầu lại nhìn Tiểu Ngư tiên quan, chỉ thấy hắn vẫn quỳ gối ở đó trong ánh nắng chiều nóng bức, Yểm Thú đang cúi đầu cọ cọ vào mu bàn tay hắn, không biết có phải là ảo giác của ta hay không, m