Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Mật Tựa Khói Sương

Hương Mật Tựa Khói Sương

Tác giả: Điện Tuyền

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341609

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1609 lượt.

à ta cảm thấy bóng người xanh lam kia tựa như một vầng trăng khuyết lạc lõng dưới thanh tuyền, cô tịch mà ưu thương.
Vừa đến phía ngoài Cửu Tiêu Vân Điện, liền nghe thấy tiếng cầm sắt chuông trống hòa âm, tiên thị trông cửa vung cây phất trần gióng tác: “Thủy Thần tiên thượng đến.”
“Mau mau mời vào”. Trong điện truyền ra tiếng cười sang sảng, vang như tiếng chuông, đúng là giọng Thiên Đế.
Cha Thủy Thần mang theo ta một trước một sau bước vào trong điện, ở chính giữa điện có một tiên quan Ti Nhạc quay lưng về phía bọn ta đinh đoong tấu nhạc, chung quanh hai dãy bàn gỗ Tử Đàn các chư tiên đang ngồi tụ tập, có lẽ đang thưởng cầm.
“Thủy Thần tới thật đúng lúc, vốn nghe Thủy Thần thông thạo âm luật, hôm nay bản tọa tìm được một cây Nhai Cầm, đúng lúc mời Thủy Thần bình luận một...” - Thiên Đế đang hào hứng phấn khích, bỗng nhìn thấy ta ở phía sau lưng cha Thủy Thần thì lời nói khựng lại, sắc mặt nghi hoặc chấn động.
Thiên Hậu ngồi phía bên trái khóe miệng đang cười liếc mắt trông lại, sau khi nhìn thấy ta đuôi mắt nhướn cao, nhưng mà gương mặt đã xị xuống dễ đến ba ngàn thước.
Chư thần trong điện, ngoại trừ Nhạc Ti gảy cầm đang quay lưng về phía cửa, không một ai không dán mắt vào khuôn mặt của ta, không chút lễ nghĩa.
Đôi mắt đen sẫm xưa nay vẫn luôn lạnh lẽo băng giá của cha Thủy Thần phóng về phía trên điện, nhưng hai bàn tay khuất trong tay áo đang siết lại càng lúc càng chặt, các khớp ngón tay đã trắng bệch.
Thiên Đế nghi vấn, Thiên Hậu tức giận, còn cha phẫn nộ. Giữa tiếng đàn đinh đoong, ba người nhìn nhau không nói năng gì.
Một dòng thu thủy lẳng lặng róc rách, tiếng đàn càng lúc càng nhanh, leng keng như lưỡi mác giao nhau, gót sắt đạp đất, vũ âm cao vút nối tiếp nhau, cuối cùng “bang” một tiếng, một sợi dây đàn bị đứt giật tung lên. Tựa như một câu thần chú được tung ra, tan biến không tiếng động, chư thần trong điện chợt hoàn hồn.
Nhạc Ti ôm đàn cổ đứng dậy, vạt áo thiên thanh xoay tròn, một thân người cao lớn ngạo mạn xoay lại.
Chính là Phượng Hoàng.
Ánh mắt kiêu căng lạnh lùng lướt qua mặt ta không thèm dừng lại, như thể nhìn vào một kẻ vô hình.
Tiên thị bên cạnh đón lấy Nhai Cầm trong tay hắn, Phượng Hoàng phất tay áo bước đến phía bên phải trên điện nhẹ nhàng ngồi xuống, vẻ mặt hờ hững, thờ ơ.
“Khụ…” - Thiên Đế hoàn hồn xấu hổ khum tay ho một tiếng: “Tiên thượng hôm nay có chuyện quan trọng gì cần thương lượng chăng? Chi bằng các vị tiên liêu giải tán trước đi, ngày khác lại mở tiệc mời chư vị đến thưởng thức âm nhạc.”
“Khoan đã!” - Cha Thủy Thần vung tay lên ngăn các vị thần tiên đang chuẩn bị ra về lại, vẫn nhìn chằm chằm Thiên Đế, đôi mắt đen thẳm thẳm nhìn soi mói như muốn xuyên thủng mọi thứ, sắc mặt Thiên Đế mập mờ khó hiểu: ”Cũng không phải chuyện to tát gì. Chẳng qua chỉ là xin Thiên Đế thu hồi lại năm ngàn năm Hỏa Dương Tương Trùng Lực trên người tiểu nữ.”
“Tiểu nữ…” - Sắc mặt Thiên Hậu kinh biến, Phượng Hoàng ngẩng phắt đầu lên. Thiên Đế không thể tin nổi lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ… Cẩm Mịch…”
“Đúng vậy!” - Ánh mắt cha xác nhận, thẳng thắn nói: “Cẩm Mịch chính là con gái của bản thần và Tử Phân!”






Ánh mắt cha xác nhận, thẳng thắn nói: “Cẩm Mịch chính là con gái của bản thần và Tử Phân!”
Hào quang trong mắt Phượng Hoàng lưu chuyển, thoáng một cái, xuân về hoa nở, vạn vật hồi sinh. Xưa nay ta quá hiểu cái tính hỉ nộ vô thường của hắn, nhìn thấy riết cũng thành quen, cũng chẳng buồn nghĩ xem rốt cuộc vì sao hắn đột nhiên lại phấn chấn như vậy.
Chư tiên trong điện yên lặng một cách dị thường mất một lúc, những vị thần tiên vốn chỉ dám mượn dư quang nhìn trộm ta bây giờ đều danh chính ngôn thuận ngó ta lom lom, Nhị Lang Hiển Thánh Chân Quân ngồi ở chỗ gần ta nhất, vốn bẩm sinh trên trán nhiều hơn người khác một con mắt, ba con mắt đồng thời nhìn ta thập phần lo lắng.
Thiên Đế sững sờ ngơ ngác, hoang mang thất thần chẳng biết là đang suy nghĩ cái gì.
Thiên Hậu sau cơn giật mình qua đi dù có chút thấp thỏm băn khoăn, đột nhiên bật cười nói: “Thủy Thần không có nhầm lẫn chứ, chân thân của tinh linh này là một cây bồ đào, bữa trước các chư tiên ở đây đều đã cùng nhìn thấy, nếu nói là con gái của Thủy Thần và Hoa Thần, không khỏi làm trò cười cho thiên hạ. Thủy Thần nói có đúng hay là không?”
Nhưng Thiên Đế lơ đãng không để ý nói tiếp: “Thủy Thần có biết chân thân của Cẩm Mịch thế nào không? Nếu Thủy Thần không nói, bản tọa làm sao có thể giải hỏa linh cho nó”. Tựa hồ vẫn còn lại một chút hi vọng mong manh.
Cha lặng im trong chốc lát, chư tiên trong điện cũng nín thở hồi hộp chờ nghe câu trả lời, ta cũng rất hiếu kỳ rốt cuộc thực thân của mình sẽ là thứ khó hiểu nào đây.
“Cẩm Mịch sinh vào một đêm tiết sương giáng, có thể trồng hoa gọi nước, thể chất âm hàn, chân thân chính là một phiến hoa sương sáu cánh.”
Thật đúng là khiến người ta chán nản mà, hoa sương đêm giáng sáng tan, đi về vội vã vô tung tích, nhẹ nhàng thanh thoát vừa nhìn đã thấy vô cùng bạc mệnh,