XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Mật Tựa Khói Sương

Hương Mật Tựa Khói Sương

Tác giả: Điện Tuyền

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341610

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1610 lượt.

tìm được con gái, Dạ thần có được thê tử, Hỏa thần tìm được đồ bị mất, thật sự đáng chúc mừng! Tam hỉ lâm môn!”
Giữa một rừng âm thanh chúc mừng náo nhiệt, Phượng Hoàng từ chỗ ngồi đứng dậy, từng bước từng bước đi tới trước mặt ta, cúi đầu nhìn cọng lông phượng trong tay Tiểu Ngư tiên quan, mỉm cười nhẹ nhàng tựa như lông hồng, rồi đem lông phượng đặt vào tay ta: “Vật đã tặng thì không có ý thu hồi… huống chi, thứ ta đánh rơi ở chỗ Cẩm Mịch tiên tử đâu phải chỉ có một cọng phượng linh này? Nếu như muốn trả, thì phải trả lại tất cả, nếu không thì… dứt khoát đừng có trả…”
Thứ Phượng Hoàng đánh rơi trên người ta không phải chỉ một cọng lông phương này?
Trái tim ta giật thót, ý hắn là… chẳng lẽ, chẳng lẽ thứ hắn nói chính là sáu trăm năm linh lực kia?
Nghĩ vậy, ta nắm tay lại giữ chặt cọng lông phượng kia, kiên định nói: “Không trả! Cái gì cũng không trả!” - Vừa mới mất năm ngàn năm linh lực, không thể nào họa vô đơn chí mất thêm sáu trăm năm nữa.
Phượng Hoàng cười như hoàng liên, lặng lẽ xoay người.






Ba bốn bụi trúc xanh, hai hàng lá chuối tây, một tràng hạt giống. Không nghĩ đến hậu viện Toàn Cơ Cung này chỉ lớn hơn vườn nhà ta trong thủy kính hơn phân nửa mà thôi, ta thở ra một hơi, kéo một cái ghế trúc ra đầu hồi ngồi xuống.
Trên bàn đá có một tờ giấy Tuyên Thành được dằn lên trên bởi một con tì hưu (*) bằng thủy tinh, trong gió đêm tung bay phần phật, không thể thoát ra được, giống một con bươm bướm bị giữ chặt hai cánh. Ta thò tay giải cứu nó ra khỏi cái chặn giấy, cầm trong tay thuận tiện đọc lướt qua nội dung, thì ra là một tờ hôn thư. Góc bên dưới có ba lạc khoản, hai chữ “Thái Vi” mạnh mẽ hữu lực, hai chữ “Lạc Lâm” phiêu dật thanh kỳ, cuối cùng hai chữ “Nhuận Ngọc” thanh thoát sinh động, nhưng lộ ra một chút khí chất tài hoa xuất chúng không thể nói thành lời.
(*) Tì hưu là con vật được xem là mang lại may mắn, sức khỏe, thịnh vượng.
“Đây chính là giấy đính ước mà phụ đế và tiên thượng đã ký”. Ánh trăng bàng bạc rơi tản mác xuống mặt đất, trên đường rơi bị một tán lá chuối tây dày rộng ngáng chân, chỉ còn lại một bóng tối mờ mờ tỏa trên mặt Tiểu Ngư tiên quan, toát ra một loại ấm áp mông lung: “Hơn bốn ngàn năm trước, nó đã được lập vào một đêm trước đại hôn của tiên thượng, bây giờ còn phải phiền Cẩm Mịch tiên tử bổ sung tục danh của nàng vào.”
Ta cầm lấy một cây bút lông nhỏ cắn bút suy nghĩ, rồi sau đó đặt bút viết tên của mình vào chỗ bên dưới.
Phía sau truyền đến tiếng bước chân nhè nhẹ, Tiểu Ngư tiên quan cũng ngồi xổm xuống ngay bên cạnh ta, ngắm nhìn bông hoa kia, lặng yên không nói gì.
Thời gian trôi qua khoảng chừng một chén trà nhỏ, trà trong chén đã uống cạn, ta đang định đứng dậy rót thêm trà, thì nghe Tiểu Ngư tiên quan bên cạnh khẽ nói: “Nhuận Ngọc thanh bần, một đời làm bạn với đêm đen, không có địa vị tôn quý, cũng chẳng có nhiều bạn bè thân thuộc. Dốc hết tất cả, cũng chỉ có vài con tiểu thú, nhà cửa sơ sài đơn giản… Ngày sau, nếu Cẩm Mịch tiên tử gả cho ta làm vợ tất phải chịu ít nhiều ủy khuất, như vậy, Cẩm Mịch tiên tử có chê bai hay không?”
Ta quay đầu lại, thì thấy Tiểu Ngư tiên quan vẫn duy trì dáng ngồi như lúc nãy nhìn chằm chằm vào cây Vãn Hương Ngọc, dáng vẻ chăm chú tựa như người mới nói lúc nãy không phải là hắn vậy, chỉ có ống tay áo vẽ hoa bị hắn siết chặt trong bàn tay, đầu ngón tay bị dính một chút mực đen.
Nếu Tiểu Ngư tiên quan đã hỏi, ta không thể không nghiêm túc suy nghĩ chuyện này. Nghe nói phàm là nữ tử đến một độ tuổi nhất định nào đó đều phải gả cho người ta, nếu đã như vậy, gả cho ai mà chẳng như nhau, không bằng gả cho Tiểu Ngư tiên quan còn biết nhà biết cửa. Huống hồ, Dạ thần linh lực cao cường, sau này cùng nhau song tu nhất định có thể tiến bộ không ít, những vật ngoài thân sao có thể quan trọng bằng linh lực, bèn trả lời: “Không chê đâu.”
Ngón tay cầm tay áo thả lỏng, đóa hoa mực rũ xuống theo mảnh lụa trắng, Tiểu Ngư tiên quan chợt quay đầu lại, ánh mắt trong suốt như nước nhìn ta lóe lên một vì sao sáng.
Ta lại ngồi xổm xuống, trang trọng hỏi hắn: “Khi nào chúng ta song tu?”
Thân hình Tiểu Ngư tiên quan bỗng đờ ra, sau một lát, chẳng hiểu sao trên hai má lại nổi lên hai mảng hồng hồng.
Gió đêm thổi qua, bất thình lình một làn hương thơm ngào ngạt bay vào trong mũi, ta nhìn theo hướng gió, dưới ánh trăng một đóa Vãn Hương Ngọc nở rộ tưng bừng, các cánh hoa màu tím nhạt trùng trùng điệp điệp, phản chiếu ánh trăng trông kiều diễm vô cùng. Ta vui mừng hô to: “Cuối cùng cũng nở rồi!”
Phía sau, một hơi thở ấm áp nhè nhẹ thoảng qua gáy ta: “Từ hôm nay trở đi, ta sẽ gọi nàng là Mịch nhi, được chứ?”
Ta lơ đãng nói: “Tất nhiên là được.”
Quay đầu lại, Tiểu Ngư tiên quan đang mỉm cười ôn hòa với ta, nét mặt không còn đỏ ửng, mở miệng nói: “Nghe nói loại hoa này còn có tên là Nguyệt Hạ Hương (Hương thơm dưới trăng), quả nhiên rất đẹp, nhưng có điều ta cho rằng cũng không sánh bằng Nguyệt Hạ Sương (Giọt sương dưới trăng)."
Ta nghi h