Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341824
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1824 lượt.
n giật mình suýt đập đầu vào tường.
“Đáng đời! Ai bảo anh lắm chuyện!”. Tôi cười rồi quay vào phòng ngủ tiếp.
“Tiểu Ngư…”. Thẩm Lãng thì thầm gọi tôi.
“Biến đi!”. Tôi đá vào cửa. Một tiếng kêu nho nhỏ vang lên. Chẳng may mẹ tôi mà dậy thì thế nào cũng đứng cùng chiến tuyến với anh ấy.
“Anh…”. Giọng Thẩm Lãng đã to hơn một chút nhưng rồi anh ấy lại hạ thấp giọng xuống ngay. “Anh chỉ muốn tốt cho em thôi mà…”.
“Có giỏi thì tự lo việc của anh đi, đừng tưởng em không biết anh giở trò gì ở bên ngoài nhé!”. Tôi tự nhiên nhớ ra vụ ngoại tình liền dọa luôn.
“Không phải…”. Thẩm Lãng vội vàng bào chữa. “Thôi thôi, em cứ suy nghĩ lại đi nhé, anh đi ngủ đây.”
Sáng hôm sau, A Mông gọi điện thoại cho tôi, bảo là cô ấy muốn ly hôn.
“Hả? Lại ly hôn à? Bao giờ thì đi đây?”. Tôi vẫn còn chưa tỉnh ngủ, A Mông xem ra thích làm chuyện này mất rồi.
“Ừ, mấy hôm nữa thôi, mình đã chuẩn bị xong xuôi rồi, con để Lý Triển Bằng nuôi, anh ta không thể xa con được”. Giọng A Mông rất bình tĩnh, có vẻ giương cao quyết tâm lắm.
“Cậu nói thật hả?”. Tôi ngồi hẳn dậy.
“Thật… Mình… mình chắc chắn phải ly hôn…”. Cô ấy bắt đầu thút thít khóc.
“Cậu cứ đợi ở đó đi, mình đến ngay!”. Tôi vội vàng cúp máy rồi chạy ra ngoài, vừa lúc gặp Cố Đại Hải.
“Anh đấy hả? Đưa em tới chỗ A Mông ngay đi!”. Bây giờ không phải lúc để nhiều lời với anh ấy, kiếm lái xe vẫn tốt hơn tôi đi một mình nhiều nên tôi lao ra cửa, xỏ giầy.
“Có chuyện gì thế?”. Vừa tới cổng, tôi thấy Lâm Sở đã ở đó liền hỏi.
“Chẳng biết nữa, lại gây chuyện gì rồi chăng?”. Lâm Sở chau mày, hết nhìn Cố Đại Hải rồi lại quay sang nhìn tôi.
“Mau lên, cứ vào là biết thôi!”. Tôi xông vào trước.
“Tôi chẳng có gì để nói cả…”. Mắt A Mông đã sưng húp, chả khác gì mắt mấy con cá vàng.
“Có chết thì anh cũng phải biết vì sao mình lại chết chứ!”. Lý Triển Bằng bỗng nhiên hét ầm lên.
Tôi nhìn Lý Triển Bằng và A Mông , thấy khó hiểu vô cùng. “Hai người lại làm sao thế hả?”.
“Cứ hỏi cô ấy đi!”. Lý Triển Bằng mệt mỏi châm thuốc.
“Mình chẳng có gì để nói cả. Lý Triển Bằng, đi đi, làm thủ tục thôi!”. A Mông đứng lên định đi.
“Không đi! Anh không đi đấy! Em dựa vào cái gì mà bắt anh phải làm theo em? Không đi!”. Lý Triển Bằng vứt điếu thuốc rồi quay lưng đi mất.
“Cố Đại Hải, anh đi đi, em có chuyện muốn nói với A Mông ?”.
Tôi đẩy Cố Đại Hải ra ngoài, nhìn mặt A Mông bây giờ, chắc trong lòng cô ấy đang đau khổ lắm.
“Vậy tối anh qua đón em nhé!”. Cố Đại Hải chần chừ chưa muốn đi.
“Không cần đâu, tối em đưa cô ấy về cho!”. Lâm Sở đúng là giỏi đoán ý người khác, chỉ một câu thôi đã làm Cố Đại Hải chẳng biết nói sao cả.
“Ờ, thế thì thôi”. Cố Đại Hải đành bước ra, trước khi đi còn ngoái đầu nhìn lại.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”. Lâm Sở nhìn A Mông , nhưng cô ấy chỉ khóc, không chịu nói gì.
“Khỉ thật! Mau nói gì đi chứ!”. Tôi bực mình, tát cho A Mông một phát, mạnh đến nổi ngay cả tôi cũng tỉnh ra. Nếu như bình thường, chắc cô ấy đã lao vào trả đũa rồi nhưng hôm nay vẫn lặng yên, không nói gì.
“Ha ha… Cứ đánh mình đi, các cậu đánh hết cả đi!”. Tự nhiên cô ấy cười sằng sặc.
“Cậu … cậu làm sao thế hả?”. Tôi liếc mắt nhìn Lâm Sở, mặt cô ấy cũng ngẩn ra, chẳng khác gì tôi.
“Đánh mình đi, mau đánh mình đi mà, đánh thật mạnh vào!”. A Mông nắm lấy tay Lâm Sở, tát thật mạnh lên mặt mình.
“Cậu điên đấy à?”. Lâm Sở đẩy A Mông ngã lăn ra đất.
“Huh u… Đánh mình đi mà…!”. A Mông lại khóc ầm lên, xem ra không thể kìm nén nổi nữa.
Thì ra mấy hôm trước, A Mông đi công tác ở Hồng Kông, không ngờ lại gặp Thomas đang tham gia thi ở đó, hai người liền hẹn hò đi chơi cùng nhau rồi cùng ở một khách sạn. Tất nhiên A Mông vẫn còn tỉnh táo, cô ấy một phòng, Thomas một phòng.
Nhưng việc xảy ra sau đó cực kỳ thuận lợi, Thomas được đặc cách vào chung kết, vụ làm ăn của A Mông cũng hết sức suôn sẻ, hai người sung sướng đến nỗi rủ nhau đi chúc mừng, cái kiểu với bạn bè thì gọi là “chúc mừng ”, còn với mấy tên háo sắc thì gọi là “hiến thân” ấy. Câu chuyện của A Mông chẳng phải là hiếm gặp nhưng vẫn làm chúng tôi kinh ngạc vô cùng.
“Sau đó thì sao?”. Lâm Sở dập điếu thuốc đang hút dở.
“Sau đó chúng mình trở về, Thomas bắt đầu tới tìm mình vay tiền…” A Mông khóc thút thít. “Mới đầu mình cũng cho vay mấy lần, nhưng sau đó càng lúc hắn càng đòi hỏi nhiều…”
“Không phải nói nữa! Hắn chụp ảnh lại hả?”. Tôi ngắt lời A Mông , đây chẳng phải là rất giống mấy bộ phim vẫn hay chiếu đó sao? Tên háo sắc quay sang giở trò uy hiếp nạn nhân.
A Mông vừa khóc vừa gật đầu.
“Thế nên cậu mới định ly hôn hả?”. Chẳng biết Lâm Sở đang nghĩ gì mà lim dim mắt.
“Sớm muộn gì cũng phải ly hôn, chứ nếu để Lý Triển Bằng biết thì… đằng nào cũng thế… thà bây giờ chia tay luôn…”.
“Mình phải giết thằng cha đó!”. Lâm Sở hét lên một tiếng rồi xông ngay vào bếp, cầm con dao thái rau lăm lăm bước ra cửa.
“Lâm Sở! Cậu điên rồi hả?”. Tôi vội chạy tới, ôm chặt lấy chân cô ấy rồi quay lại, hét gọi A Mông. “Cậu ngớ ngẩn à? Mau ra đây giúp mình đi!”.
19
“