Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự
Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341542
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1542 lượt.
đựng một chút vậy!
- Anh không nhịn nổi!
- Ha ha, thế để em nghĩ cách vậy! – Lương Tuyết cười bảo.
- Chúng ta đi thuê phòng ở bên ngoài nhé?
- Thế bố mẹ em hỏi thì sao?
- Thì em nói là tăng ca!
- Anh biết nói dối thật đấy! – Lương Tuyết nói.
- Đấy là bởi vì anh muốn ở bên em mà! Chẳng còn cách nào khác cả!
- Thật không?
- Thế anh thuê phòng ở khách sạn Lâm Tân đợi em nhé!
- Sao không đến khách sạn Như Ý nữa? – Lương Tuyết ngạc nhiên hỏi.
- Đấy gọi là bắn một phát, đổi một địa điểm!
- Anh thật xấu xa!
- Cứ thế nhé!
- Ok! Anh thuê phòng rồi nói số phòng cho em, em qua đó tìm anh!
Sau khi thuê phòng ở khách sạn, Văn Bác liền gọi điện cho Lương Tuyết. Lát sau, Lương Tuyết đã tìm đến khách sạn gặp Văn Bác. Hai người quấn lấy nhau. Văn Bác vô cùng yêu chiều, nâng niu cô. Anh tìm thấy cảm giác gia đình ở Lương Tuyết, rất ấm áp, rất dịu dàng.
Sáng hôm sau đi làm, Văn Bác vừa vào văn phòng, Trần Na đã nói:
- Ban nãy có một người gọi điện mấy lần đòi gặp anh, nhưng anh không có ở đây!
- Em có hỏi là ai không?
- Em có hỏi nhưng người đó không nói.
- Là đàn ông hay đàn bà?
- Là đàn bà.
Đang nói thì có điện thoại gọi đến, Trần Na nói:
- Chắc chắn là của anh đấy!
Văn Bác vừa nhấc điện thoại, đầu dây bên kia đã vọng lại tiếng chửi bới chói tai
- Thằng nhà quê mất dạy, thằng khốn nạn kia, Y Đồng nhà tao có gì không tốt chứ hả? Sao mày dám đánh nó?
Đúng là tiếng của mẹ vợ, Văn Bác vừa nghe thấy giọng bà ta đã thấy sôi máu, bà ta còn dám gọi điện thoại đến công ty của anh làm loạn, đã thế còn mở miệng ra là chửi, toàn những lời lẽ bẩn thỉu, tục tĩu. Anh lớn tiếng quát:
- Anh ngần ấy tuổi đầu rồi mà chẳng có chút văn hóa nào hết, lẽ nào các người bản năng đã vô giáo dục thế rồi hả?
- Mày giỏi lắm, mày dám chửi lại tao à?
- Bà đi ngay đi, đây là công ty, tôi phải làm việc, không có thời gian tranh cãi với bà!
Nói rồi, Văn Bác cúp điện thoại. Điện thoại vừa cúp đã lại đổ chuông. Không cần hỏi cũng biết chắc đó là mẹ Y Đồng gọi đến. Văn Bác không nghe điện thoại mà đi làm việc của mình.
Điện thoại cứ đổ chuông liên tục, Văn Bác sợ làm nhỡ việc của công nên đành phải bảo thư ký Trần Na nhận điện thoại. Anh nói:
- Nếu như là mụ già ấy gọi đến, em cứ nói là anh không có ở đây, ra ngoài rồi. Nếu như là người khác thì hãy bảo anh!
Trần Na đương nhiên hiểu rõ chuyện này. Cô nhấc máy, nhẹ nhàng hỏi:
- Alô, xin hỏi ai đấy ạ? À, tìm anh Văn Bác ạ, anh ấy không có ở đây, anh ấy ra ngoài giải quyết công chuyện rồi… Vâng, tôi cũng không biết anh ấy bao giờ quay lại. Có chuyện gì không ạ? Tôi có thể giúp bà chuyển lời lại ạ… Dạ, không cần ạ. Chào bà!
Văn Bác đứng ở bên cạnh cười thầm, đúng là mụ già đáng ghét, dai như đỉa! Cũng may nghĩ ra chiêu này, nếu không thì không biết bà ta còn dai dẳng đến khi nào.
Hết giờ làm, Văn Bác liền về nhà, vốn dĩ anh chẳng muốn quay về nhưng anh cần phải thay quần áo, cứ không về nhà mãi cũng không được. Anh tắm rửa rồi thay quần áo, bắt đầu lên mạng. Vừa ngồi chưa lâu đã nhìn thấy hai mẹ con Y Đồng đằng đằng sát khí xông vào. Văn Bác thầm nhủ, không cần hỏi cũng biết chắc chắn là đến để chửi bới mình. Đã thế tôi quyết liều mạng, xem các người làm gì được tôi?
Văn Bác không nói gì, chuẩn bị rót nước. Nhưng chưa kịp đi đã thấy mẹ vợ hùng hổ lao đến, vung tay đánh vào mặt mình. Văn Bác nhanh như cắt né sang một bên, tráng được cái tát trời giáng của bà. Mẹ Y Đồng vẫn chưa chịu bỏ cuộc, lại xông vào đánh anh, Văn Bác không nhịn được nữa, lấy tay đẩy mẹ Y Đồng ra, khiến cho bà ngã ngửa ra ghế sôpha.
Lần này thì to chuyện rồi. Mẹ Y Đồng bò dậy, cầm chiếc ghế đập vào anh. Văn Bác nhanh chóng né tránh, nhưng thật đen đủi, bức hoành phi treo trên tường trong phòng khách rơi bộp xuống đất và vỡ tan. Văn Bác xót đứt cả ruột, bức hoành phi ấy có khác gì báu vật của anh. Bức hoành phi “Niệm nô kiều – Xích Bích hoài cổ” của Tô Đông Pha[1'> này anh đã bỏ ra mất mấy trăm tệ để mua về.
[1'> Tô Đông Pha là nhà văn, nhà thơ nổi tiếng Trung Quốc thời Tống. Ông được mệnh danh là một trong Bát đại gia Đường – Tống.
Đang xót xa thì một cái ấm trà bay vèo về phía anh, Văn Bác cúi đầu, tránh được cái ấm. Lần này càng xúi quẩy hơn nữa, “bốp” một tiếng, cái laptop của anh lập tức “đình công” luôn. Ruột gan Văn Bác như bị ai xát muối, đó cũng là báu vật của anh, anh đã phải bỏ ra hơn sáu nghìn tệ để mua nó về, hơn ba tháng tiền lương của anh chứ có ít ỏi gì đâu, anh mới dùng chưa được một năm, thế là tiêu rồi.
Mẹ Y Đồng vẫn chưa chịu dừng tay. Bà ta lại cầm một cái ghế lên định đập Văn Bác. Nhưng anh đã nhanh như chớp lao đến, cướp lấy cái ghế trên tay bà ta rồi vung tay đẩy bà ta ra. Mẹ Y Đồng giật lùi lại sau mấy bước rồi ngã xuống trên nền đất. Bà ta bắt đầu điên tiết, chửi bới:
- Văn Bác, mày là đồ mất dạy, mày dám đánh tao thì cả nhà mày không được chết yên thân!
- Bà giữ mồm giữ miệng cho sạch sẽ một chút! Nếu không đừng trách tôi không khách sáo!
Y Đồng nhìn thấy mẹ mình bị đẩy ngã liền lao đến giằng