Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341534
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1534 lượt.
i sống với ai chứ?
Văn Bác nói:
- Thôi không nhắc chuyện này nữa. Đi thôi, anh mời em ăn đồ Tây.
- Thôi, nên tiết kiệm thì hơn! Ăn canh em nấu là được rồi!
- Thế cái váy mua cho em bị cô ta cướp mất rồi, anh nên làm gì để bù đắp cho em đây?
Lương Tuyết ngẫm nghĩ một hồi, nói:
- Bù đắp à? Uống canh của em trước đi, sau đó ở bên em tối nay, không được về nhà!
Văn Bác cười nói:
- Chuyện này tuyệt đối không thành vấn đề!
Lương Tuyết vui vẻ nép vào lòng Văn Bác như một con chim nhỏ. Văn Bác với Lương Tuyết đang quấn quýt với nhau thì điện thoại của anh đổ chuông. Văn Bác liếc nhìn, là Y Đồng gọi đến, nhưng anh không nghe. Y Đồng liên tục gọi điện đến. Văn Bác bực mình thẳng tay ấn nút ngắt. Một lúc sau, Y Đồng lại gọi đến, Văn Bác liền tắt máy luôn.
Nếu như là trước đây, anh đâu dám như vậy. Giờ anh đã không còn sợ nữa. Một người đàn ông mà bị đàn bà trói chân trói tay thì còn ra cái thể thống gì nữa, sau này làm sao bước ra xã hội được?
Hôm sau, Văn Bác vừa mới đến công ty, Y Đồng đã hùng hổ xong vào văn phòng, chỉ vào mặt Văn Bác:
- Anh chết ở đâu hả? Anh có còn cần cái nhà này nữa không?
- Cô gào thét cái gì? Giữ sức mà ăn cơm đi, tôi không có thời gian nói chuyện phiếm với cô!
- Đồ khốn, không nói rõ tối qua anh đi đâu thì tôi quyết không đi!
- Tôi đi đến đâu thì đó chính là nhà của tôi, tôi đâu có mua nổi nhà!
Hai người đang tranh cãi thì phó tổng giám đốc Trần Giang bước vào, anh vội vàng nói:
- Văn Bác, cậu lập tức gửi fax đến chi nhánh ở Quảng Châu mau lên!
- Vâng ạ!
Văn Bác vừa nói vừa đi ra bàn lấy văn bản, chuẩn bị gửi fax. Y Đồng túm lấy cổ áo của Văn Bác không chịu buông ra. Văn Bác đẩy cô ta ra, Y Đồng đứng không vững liền ngã ra cửa. Văn Bác gửi fax xong mà Y Đồng vẫn chưa đi. Văn Bác bực bội nói:
- Tôi cảnh cáo cô, cô còn ở đây làm loạn thì tôi không khách sáo với cô nữa đâu!
Y Đồng đứng bật dậy, tóm lấy Văn Mác đang định giằng co thì Văn Bác nổi giận, giang tay cho cô một bạt tai nảy lửa. Y Đồng ngồi trên nền đất khóc tu tu.
Đúng lúc ấy, thư ký Trần Na của công ty bước vào. Cô dìu Y Đồng lên, nói:
- Chị về nhà đi, hai người có gì từ từ nói chuyện, đừng đánh nhau! – Nói rồi, Trần Na quay lưng sang nói với Văn Bác – Anh là đàn ông sao lại đánh phụ nữ?
- Cô ta thực sự quá đáng ghét!
- Có đáng ghét hơn nữa thì anh cũng không nên đánh phụ nữ!
Văn Bác nhìn Y Đồng thầm nhủ: “Cô cũng có lúc phải khóc à? Trước đây chính cô là người ép tôi thành ra như vậy, tưởng rằng tôi dễ bắt nạt ư? Không ra mặt cho cô thấy cô lại tưởng tôi đần. Hổ không ra oai là các người tưởng là mèo à? Không cho cô mấy cái bạt tai cô đâu biết phận! Còn cả bà mẹ biến thái của cô nữa, ông đây sớm muộn gì cũng cho hai người biết tay! Cứ chờ đấy!”
Mặc dù Y Đồng khóc lóc rất thảm thiết nhưng chẳng ai tình nguyện đi dỗ dành cô cả. Phần lớn những người trong công ty của Văn Bác đều biết cô, cũng biết hành vi thường ngày của cô. Y Đồng đã đến công ty làm loạn mấy lần, mọi người đều hiểu cô là người thế nào. Vì vậy nhìn thấy Văn Bác đánh cô mà chẳng có ai can ngăn.
Đồng nghiệp Trương Tân lặng lẽ bật một ngón tay lên khen ngợi Văn Bác:
- Văn Bác, cậu đúng là một trang nam nhi! Loại đàn bà này cần phải dạy dỗ!
Y Đồng ngồi lì trên sàn không chịu đứng dậy, Trần Na đành phải dìu cô đứng dậy. Y Đồng không như không cảm ơn mà còn quát lên với Trần Na:
- Mặc xác tôi, cô cũng chẳng tử tế gì!
- Hả? Tôi làm gì chị nào? – Trần Na nhảy dựng lên.
- Lần trước lúc ở nhà tôi, cô quyến rũ chồng tôi, giờ còn giả bộ làm người tốt à?
- Con người chị làm sao thế hả? Tôi có lòng tốt thế mà lại bị chị coi là kẻ xấu bụng!
- Đồ hồ ly tinh! Còn giả bộ gì chứ?
- Hừ, đúng là chó cắn càn, đồ không biết phải trái! – Trần Na giận tím mặt, tức tối bỏ đi.
Y Đồng lau nước mắt, đứng dậy, cũng giận dỗi bỏ đi. Văn Bác nhìn theo cái bóng yếu ớt của cô ta đi ra khỏi văn phòng, cũng có vẻ tội nghiệp, anh thậm chí còn cảm thấy có chút mềm lòng.
Văn Bác thầm nhủ trong lòng: tôi ngoại tình cũng là do cô ép mà thôi! Vốn dĩ tôi rất trong sạch, chẳng làm gì sai trái hết. Nhưng chính cô luôn nghi ngờ, luôn ngang ngược, hại tôi thân bại danh liệt, thậm chí chẳng có nổi một người bạn, chẳng có ai dám liên lạc với tôi, thật quá quắt!
Cứ nghĩ đến sự sỉ nhục và chà đạp của hai mẹ con Y Đồng với mình là Văn Bác lại nghiến răng trèo trẹo vì tức. Anh cảm thấy mình chưa bao giờ được tôn trọng, gần như đã mất hết nhân cách.
Tối đó, Văn Bác không về nhà. Anh không muốn về, không muốn về cái nhà đó. Anh cảm thấy vô cùng áp lực, cứ về đến nhà vợ là anh lại thấy cả con người mình như muốn sụp đổ.
Văn Bác gọi điện cho Lương Tuyết, muốn đến chỗ cô. Anh sợ Y Đồng sẽ kiểm tra danh sách cuộc gọi của mình nên đã dùng máy công cộng.
Lương Tuyết nói:
- Hôm nay bố mẹ em về rồi! Anh không đến nhà em được đâu!
- Ờ, thế thì phải làm thế nào bây giờ?
- Để vài hôm nữa xem tình hình thế nào đã!
- Nhưng mà anh nhớ em, làm sao đây? – Văn Bác nôn nóng nói.
- Thế thì anh gắng chịu