Tác giả: Cù Khải Minh
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.
ôm nay tao phải dạy cho mày một bài học!
- Ông dám đánh tôi thì tôi cũng dám cho ông bò lê ra khỏi đây đấy! Ông có tin không?
Đôi mắt Văn Bác vì phẫn nộ mà như đang tóe lửa, sắc lạnh đến đáng sợ, không biết vì nguyên nhân gì mà cuối cùng bố của Y Đồng không dám động tay. Văn Bác đã không còn là kẻ nhu nhược trước đây nữa rồi, giờ anh đã trở nên cứng rắn hơn nhiều. Trước đây vì không có tiền nên anh mới bị bắt nạt, mới bị chửi bới, sỉ nhục, sao có thể nhịn nỗi nhục này?
- Tao muốn mày xin lỗi con gái tao! – Mẹ Y Đồng nói.
- Xin lỗi á? Tại sao tôi phải xin lỗi cô ta? – Văn Bác nhếch miệng cười.
- Mày ăn chơi đàng điếm ở bên ngoài, cả ngày chẳng ngó ngàng tới gia đình, mày phải xin lỗi con gái tao!
- Gớm nhỉ? Bà xem cô ta đã làm những gì? Bảo cô ta xin lỗi nghe còn có lí đấy!
- Nó có làm gì sai đâu mà phải xin lỗi mày?
- Tôi đi tiếp khách cho công ty, cô ta xông vào làm loạn, thế còn ra cái thể thống gì? Không chỉ kiểm tra danh sách cuộc gọi của tôi, còn nghi ngờ tôi làm bậy ở bên ngoài, chạy đến làm loạn, làm tôi mất đi một khách hàng quan trọng như vậy!
- Khách hàng? Khách hàng quan trọng hay vợ quan trọng? – Mẹ Y Đồng quát.
Văn Bác nghe thấy mẹ chất vấn thì càng nổi cáu. Kể từ khi kết hôn đến giờ, Y Đồng chưa bao giờ hỏi han đến bố mẹ mình, chẳng bao giờ quan tâm, chăm lo cho họ. Có người con dâu nào như cô ta không cơ chứ?
Nghĩ đến đây, anh lớn tiếng nói:
- Tôi không cố gắng làm việc thì làm sao được thăng chức? Không thăng chức lấy đâu ra được tăng lương? Không tăng lương làm sao nuôi gia đình? Bố mẹ tôi còn ở dưới quê kia kìa, cuộc sống vất vả trăm bề, tôi không bán mạng làm việc thì ai phụng dưỡng bố mẹ tôi!
- Anh tưởng chỉ có mình anh cố gắng thôi sao? Anh chớ viện lí do này nọ! – Y Đồng gào lên.
- Câm miệng, cô có tư cách gì mà nói tôi, kể từ khi lấy tôi, cô đã chủ động gọi điện cho bố mẹ tôi lấy một lời chưa? Là một người con dâu, cô thấy mình đã làm tròn trách nhiệm chưa hả? – Văn Bác càng nói càng kích động, mặt mày đỏ phừng phừng.
- Gọi điện tôi cũng chẳng biết nói cái gì, biết gọi thế nào?
- Gọi thế nào à? Ngày ngày tôi ở đây, gọi bố mẹ cô ngọt xớt là “bố”, “mẹ”. Thế cô đã gọi bố mẹ tôi là “bố”, “mẹ” được bao nhiêu lần? Cô còn có lương tâm không hả? – Văn Bác nói hết những bất mãn trong lòng mình bấy lâu nay ra.
- Anh mới là kẻ vô lương tâm!
- Bố mẹ tôi xa xôi đến đây, mang bao nhiêu đặc sản quê lên, cô đều ném vào thùng rác hết. Bố mẹ tôi quan tâm đến cô như vậy nhưng có bao giờ cô quan tâm đến họ chưa, có bao giờ hỏi han bố mẹ tôi không? Cô có bố mẹ còn tôi thì không à? Lẽ nào tôi từ cái lỗ nẻ nào đấy chui ra? Tôi biết cô coi thường họ, chê bai họ, tôi đã nhịn cô đủ lắm rồi, tôi phải ly hôn với cô!
Văn Bác vô cùng tức giận, anh lại muốn ly hôn. Lấy một người phụ nữ về làm vợ, nhưng cô ta không những không đối xử tốt với mình, giày vò mình mà ngay cả sự tôn trọng với bố mẹ mình còn không có chứ đừng nói là báo hiếu bố mẹ.
Kể từ khi kết hôn, bản thân anh trước mặt bố mẹ vợ một câu “bố”, hai câu “mẹ” ngọt xớt, vô cùng tôn trọng, còn chăm chỉ làm việc nọ việc kia, vô cùng chịu thương chịu khó. Bản thân mình luôn coi bố mẹ cô ta là bố mẹ của mình, thế mà cô ta đâu coi bố mẹ mình là bố mẹ cô ta. Văn Bác đã nhẫn nhịn quá lâu rồi, lần này anh phải tính toán hết nợ nần.
Y Đồng thấy Văn Bác đòi ly hôn liền hăng máu, nói:
- Ly hôn thì ly hôn, ai sợ ai chứ?
- Ly hôn à? Mày nói dễ nhỉ? Ly hôn rồi đứa nhỏ làm thế nào? Lẽ nào mày không định chịu trách nhiệm với nó? – Mẹ Y Đồng gào lên.
- Đây là chuyện giữa tôi và con gái của bà, chẳng liên quan gì đến bà hết!
- Cái gì? Không liên quan đến tao à?
- Tôi lấy con gái bà chứ có lấy bà đâu, bà có tư cách gì mà xía vào chuyện của chúng tôi?
- Mày, mày… – Mẹ Y Đồng tức tối tím mặt, nghẹn họng không nói nên lời.
Văn Bác cãi nhau với cả nhà Y Đồng mãi không dứt. Đúng lúc ấy, Lương Tuyết nhắn tin đến, hẹn anh ra ngoài ăn cơm. Văn Bác cũng muốn ra ngoài, có cãi nhau nữa với cả nhà điên loạn này cũng chẳng có kết quả gì, chỉ phí thời gian vô ích mà thôi!
Nghĩ đến đây Văn Bác liền đi một mạch ra khỏi nhà. Chẳng phải các người thích làm loạn sao? Cứ tiếp tục làm ầm lên đi, tôi chẳng có thời gian tiếp các người đâu!
Văn Bác đã đến nơi hẹn với Lương Tuyết. Lúc anh đến, cô đã ở đấy đợi anh rồi. Vừa nhìn thấy Văn Bác, Lương Tuyết đã hỏi:
- Sắc mặt anh xấu thế, có chuyện gì à? Lại cãi nhau với chị ta sao?
- Đâu chỉ mình cô ta, cả nhà cô ta cùng kéo đến ấy chứ!
- Bọn họ cũng thật quá quắt, ức hiếp người khác thái quá!
- Thôi mặc kệ bọn họ! Đi thôi, chúng ta đi ăn gì đi!
Còn chưa nói được mấy câu, bố mẹ Văn Bác đã gọi đến. Văn Bác cảm thấy có chuyện chẳng lành, chắc chắn nhà vợ anh đã mách lẻo chuyện này với bố mẹ anh rồi, chỉ có điều, bố mẹ gọi điện, anh không thể không nghe.
- Mẹ à, bố mẹ có khỏe không ạ?
- Cái thằng hư hỏng, tại sao mày không nghe lời thế hả con? Sao mày cứ phải làm cho bố mẹ tức điên lên thế hả con?
- Mẹ à, sao thế? Có gì thì từ từ nói, mẹ đừng giậ