Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn - Ly Hôn

Kết Hôn - Ly Hôn

Tác giả: Cù Khải Minh

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341550

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1550 lượt.

co với Văn Bác. Văn Bác chẳng buồn nhìn mà vung tay đánh ngã Y Đồng. Cô ngồi bệt dưới đất, gào khóc ăn vạ.
Nhìn thấy hai mẹ con Y Đồng bị đẩy ngã dưới nền nhà, trong lòng Văn Bác vô cùng vui sướng. Bản thân anh đã phải nhẫn nhục bao lâu nay rồi, giờ mới có cơ hội trả mối thù này.
Văn Bác sung sướng quay lưng bỏ đi, anh mỉm cười mãn nguyện.






Ông xã đổi đời
Nói ra cũng kì lạ, sau mấy ngày xô xát với hai mẹ con Y Đồng, Văn Bác đột nhiên nhận được thông báo thăng chức. Hóa ra, vì hàng ngày anh bán mạng làm việc, có tinh thần trách nhiệm, thể hiện rất xuất sắc nên công ty đã đặc cách cất nhắc anh lên làm giám đốc bộ phận maketing.
Chẳng mấy chốc, anh đã nhận được thông báo bổ nhiệm chức vụ. Đương nhiên thăng chức làm giám đốc khiến cho Văn Bác vô cùng vui mừng. Thăng chức đồng nghĩa với việc được tăng lương, tăng lương đồng nghĩa với việc có tiền, có tiền đồng nghĩa với việc sẽ được tôn trọng, được tôn trọng đồng nghĩa với việc kẻ khác sẽ không dám khinh thường anh nữa. Như thế, anh đã có được sự tôn nghiêm cho mình.
Văn Bác thầm nhủ, mình có tiền rồi, sau này để xem còn kẻ nào dám bắt nạt mình nữa? Người không phụ ta, ta chẳng phụ người, người mà phụ ta, ta ắt phải phụ người. Nếu như không sợ chết thì cứ đến mà bắt nạt tôi đi, các người hãy mở mắt to ra mà xem!
Sau khi được thăng chức lên làm giám đốc bộ phận, tiền lương của Văn Bác tăng lên gấp hơn ba lần, cộng thêm tiền phụ cấp và tiền thưởng, tính tổng lại cũng gần bằng lương của Y Đồng. Lần này anh cảm thấy mình có thể ngẩng cao đầu xuất hiện trước mặt người khác. Trước đây, có ai hỏi lương của anh bao nhiêu, Văn Bác thường ngại ngùng chẳng muốn nói ra. Nếu có ai hỏi đến lương của vợ anh thì anh càng khó mở miệng, lúc nào cũng cảm thấy mất thể diện. Đương nhiên, đây đều là yếu tố cá nhân. Điều quan trọng là tiền lương thấp, Y Đồng coi thường anh, lớn tiếng sai bảo anh như ôsin. Nhưng giờ thì anh có thể ngẩng cao đầu mà đi rồi.
- Phó tổng giám độc tập đoàn Tân Khoa.
- Ăn ở nhà hàng nào?
- Khách sạn Kim Thuấn.
- Ok, em qua đó xem sao, anh đừng hòng lừa em!
- Cái gì? Cô định qua đây á?
Văn Bác vô cùng bực mình. Tiếp khách là yêu cầu của công việc, tại sao cô ta lại không tin mình cơ chứ? Kiểm tra danh sách cuộc gọi đã đủ khiến Văn Bác khó chịu lắm. Vì nể mặt cô đang mang bầu nên anh đã nhẫn nhịn, nhưng giờ cô ta còn đòi đến tận đây để kiểm tra, rõ ràng là sỉ nhục anh mà!
Nghĩ đến đây, Văn Bác liền nói:
- Cô mà dám đến đây, tôi đánh gãy chân cô!
- Anh dám! Anh mà dám động vào tôi, tôi liều mạng với anh!
- Cô đừng có mà quá quắt, rượu mời không uống thích uống rượu phạt hả?
- Anh có tật giật mình chứ gì? Tôi biết anh vụng trộm ở bên ngoài, đừng có kiếm cớ nữa!
- Không tin thì thôi!
Văn Bác bực bội ngắt điện thoại rồi vào trong phòng ăn. Qua ba tuần rượu, đang ăn uống vui vẻ thì cánh cửa phòng ăn bị đẩy ra, Y Đồng tức tối xông vào. Văn Bác vừa nhìn thấy đã biết lần này lại mất mặt trước khách hàng rồi. Đường đường là một thằng đàn ông mà chẳng có lấy một chút tự do và không gian riêng, thế thì sống còn có ý nghĩa gì? Anh đứng bật dậy, quát lên:
- Cô định làm gì hả?
- Tôi đến xem anh ăn chơi đàng điếm với ai?
- Tôi đang bàn chuyện làm ăn với khách hàng!
- Muộn thế này rồi còn bàn chuyện làm ăn gì hả? Anh định lừa ai?
- Cô cút ra cho tôi!
Khách hàng vừa nhìn thấy cảnh tượng này, cảm thấy rất ái ngại liền đứng dậy bỏ đi. Văn Bác thấy khách hàng bỏ đi mất, khó khăn lắm mới tìm được cơ hội làm ăn, giờ thì tan tành mây khói rồi. Anh cảm thấy không thể nín nhịn được nữa.
- Cô bị điên à?
- Anh điên thì có, nửa đêm không về nhà còn đú đởn ở bên ngoài!
Mặt Y Đồng đằng đằng sát khí. Văn Bác không muốn xung đột với cô ta ở bên ngoài, đành hạ giọng nói:
- Có chuyện gì thì về nhà nói!
- Tôi không về, tôi cứ nói ở đây đấy! Anh cả ngày không về nhà, còn sợ mất mặt à?
Văn Bác chẳng buồn đoái hoài đến cô, đi ra quầy thanh toán rồi bỏ về. Đây là việc công nên nhất định phải thanh toán. Y Đồng vừa đuổi theo chồng vừa chửi bới không ngớt.
Về đến nhà, Y Đồng lại bắt đầu nổi cơn tam bành, ném hết đồ đạc trong nhà, ngay cả tivi cũng bị đập. Sau đó, cô ta còn gọi điện cho bố, mẹ và em gái mình đến. Chẳng mấy chốc, cả nhà ba người họ lại hùng hổ đến hỏi tội Văn Bác.
Mẹ Y Đồng lớn tiếng mắng chửi:
- Cái thằng mất nết, mày lấy vợ rồi mà còn lăng nhăng ở ngoài thế hả?
- Bà chớ ngậm máu phun người, nói chuyện phải tôn trọng người khác một chút!
- Nói chuyện với loại rác rưởi như mày mà còn phải tôn trọng à? Mày có xứng không?
- Văn Bác, tôi cảnh cáo anh, anh mà còn dám bắt nạt con gái tôi, tôi sẽ không khách sáo với anh nữa! – Nói rồi, bố Y Đồng định ra tay đánh Văn Bác.
- Các người đừng tưởng tôi dễ bắt nạt. Ông dám động vào một ngón tay của tôi, hậu quả thế nào ông tự gánh! – Văn Bác cũng chẳng chịu nhún nhường.
- Thằng ranh con láo xược, tao đã nghịch mắt với mày từ lâu rồi. Tao nói cho mày biết, h


XtGem Forum catalog