pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341191

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1191 lượt.

được mở rộng tầm mắt, buổi tối Mộ Trung cố ý về sớm lôi kéo anh ở lại ăn cơm. Mộ bà mạnh mẽ lưu anh lại ở nhà. Mộ Tây bi phẫn ngồi ở một góc phòng rơi lệ, cả nhà định đem mình tống đi đây mà! Cô có khi nào là đứa trẻ được nhặt về!
**
Buổi tối, Lục Nhược đang ở ban công hút thuốc, Mộ Đông lén lút vào phòng. Lục Nhược tùy tiện đưa cho anh một điếu. Mộ Đông khoát tay chỉ chỉ sang phòng bên cạnh vẫn còn sáng đèn, thấp giọng nói: “Bị chị biết được hút ở nhà liền, răng rắc” Mộ Đông làm động tác bị cắt cổ.
Lục Nhược đồng tình nhìn nó.
Mộ Đông nở một nụ cười ngại ngùng, hạ một ánh mắt tinh quái hoang mang: “Đại thần ca, anh cùng chị em quen nhau thế nào, làm thế nào lại bắt được chị ấy?”
Lục Nhược bị sặc khói: bắt, nếu bắt thì tốt rồi!
Lục Nhược ho khan vài tiếng nói lảng sang chuyện khác: “Tình cảm mấy chị em xem ra rất tốt!”
“Còn phải nói sao?”
Lục Nhược đột nhiên tâm sinh nhất kế: “Chị cậu nói chính mình trước kia rất thích một người, người đó là người như thế nào?” Anh nhớ rõ ràng cô từng nói qua, bây giờ hỏi thực hợp tình hợp lí.
Mộ Đông nhíu nhíu mày: “Dù sao em cũng thấy không hài lòng, tên kia trông rất đàn bà.”
Lục Nhược phát hiện ra bí mật tự nhiên thấy rất hứng thú, Mộ Đông cảm thấy nên vì Đại thần ca làm gì đó nên chạy về phòng mình lấy ra cái vũ khí bí mật kia: “Đại thần ca lại đây nhanh lên.”
Một bức ảnh màu dài 7 tấc, chụp một Mộ Tây mặc đồng phục cười có chút ngượng ngùng, tóc dài tự nhiên buộc đuôi ngựa cột ở sau đầu. Trông thật thanh xuân, trông thật thanh thuần! Lục Nhược mặt ngỡ ngàng, không nghĩ cô gái kia cũng có vẻ mặt tiểu nữ nhi kiều thái này, trông thật xinh xắn.
“Đây là tên này!” Mộ Đông chỉ vào một bức ảnh, đằng sau Mộ Tây một nam sinh đang đứng, ước chừng cao hơn cô một cái đầu, thân mặc áo đồng phục nam sinh, nam sinh ấy mặt đang tươi cười nhưng mắt lại đang nhìn đi nơi khác. “Chính là anh, lúc đó, Chị Hai muốn chụp ảnh của anh còn không dám chụp. Đây chính là chị ấy bắt em chụp hộ, chị ấy giả vờ vô tình đi qua người đó, làm bộ như cùng em nói chuyện còn không dám nhìn anh ta. Không ngờ chụp xong nhìn ra cũng không tệ lắm!”
Mộ Đông chỉ tay vào bức ảnh: “Lúc ấy em bắt chị ấy phải giặt quần áo hộ, lại một đoạn thời gian sau em nói gì chị cũng nghe theo !Hắc hắc!”






Lục Nhược nhìn vào bức ảnh chụp, không kiên nhẫn kéo kéo cổ áo của mình, mắt nhìn của cô cũng thật kém cỏi, tên đó với người nào cười cũng ngọt như vậy, có cái gì mà thích.
“Mộ Đông! Mộ Đông mau tới đây.” Phía sau cửa từ phía hành lang có giọng Mộ Tây la thất thanh.
Lục Nhược xoa xoa lỗ tai, cô ta cũng thật to mồm.
Mộ Đông đứng ở cửa phòng em trai gõ cửa, lại thấy nó ở trong phòng Lục Nhược liền ngoắc ngoắc tay gọi Mộ Đông ra ngoài: “Chuyện gì?”
Lục Nhược đi ra lúc thấy Mộ Tây đỏ mặt cùng Mộ Đông nói xong cái gì, mặt nhăn nó kéo tay nó. Mộ Đông lắc lắc đầu, thoạt nhìn trông rất có vẻ muốn vung tay mặc kệ, ngẩng đầu nhìn thấy anh, liền kêu: “Đại thần ca, chị hai em có việc muốn nhờ.”
*
Mười hai giờ, Mộ Đông có đi mà không có về. Mộ Tây dựa vào cửa ngáp ngắn ngáp dài, Lục Nhược nhìn không được, kéo tay đem cô đẩy ra, đi thẳng vào trong: “Có cái gì, cùng lắm đại thiếu gia tôi hạ mình sửa toilet cho em là được chứ gì?”
“Anh đừng!” Mộ Đông cố ngăn anh lại, nhưng Lục Nhược đã xông vào nhà vệ sinh. Bất quá hai giây công phu, anh ôm cái mũi lui ra.
Mộ Tây mặt đỏ bừng, thì thào: “Xong rồi tôi mới biết là hỏng rồi. Tôi, tôi xuống dưới lầu ngủ cùng bà nội.”
Lục Nhược thở dài một hơi, giữ chặt cô, vuốt mặt: “Khẩu trang.”
Mộ Tây từ phòng vệ sinh đi ra lấy một chiếc khẩu trang, đem hai bên kéo dài ra một chút rồi đưa cho Lục Nhược. Lại đưa thêm cho anh một găng tay cao su, Lục Nhược trang bị đến tận răng dũng cảm tiến vào.
Mộ Tây loanh quanh ở cửa mấy vòng nhưng cũng không lấy đâu ra dũng khí tiến vào, liền đi về phía giường lấy chăn che quá đầu. Tính đi ngủ nhưng thế nào đầu óc lại rất tỉnh táo không cách nào ngủ được, cô đem tâm trí rũ sạch một phen rồi bắt đầu đếm cừu.
Một con, hai con, bốn con,.. vì sao sau mỗi con cừu đều hiện ra gương mặt của Lục Nhược! Mộ Tây xốc chăn ngồi dậy, lại phát hiện ra Lục Nhược trong gương đang tháo bỏ khẩu trang nhìn cô, thấy cô trong gương oán giận nói: “Mau tới xem đi, tại sao cái này chọc không có vào”
Mộ Tây dũng cảm đi đến: “Hình như tắc rồi! Anh ngồi xuống xem nào, tôi nhìn không thấy gì hết!”
Lục Nhược ánh mắt hoài nghi nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống. Trước mắt nhìn thấy cổ Mộ Tây vì xấu hổ mà hồng lên một mảng, lại thấy hai tay cô ra sức kéo đẩy cái thông hút.
Ngón tay hơi lạnh thỉnh thoảng lại chạm vào lỗ tai anh. Lục Nhược giật giật đầu: “Đừng nhúc nhích thêm một chút nữa là được rồi!” Mộ Tây đang giữ đầu anh nói, sau anh đem chính cằm anh đặt ở trên vai của cô.
“Ngứa quá!” Mộ Tây hơi sởn gai ốc, lui về sau mấy bước, lại gặp trở ngại. Tay Lục Nhược không biết từ lúc nào đã vòng ở sau lưng cô,cô hiện tại đang nằm trong vòng tay của anh.
Lụ