Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341269
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1269 lượt.
ỡ hơn là mấy. Hai người ngồi ở băng ghế dài ngoài hành lang, suốt mấy giờ anh cũng không nói một tiếng nào, nắm chặt lấy tay cô: “Lục Nhược anh có muốn uống chút nước không?”
Lục Nhược ngước mắt lên nhìn cô, cô mới phát hiện mắt anh đỏ hoe: “Là lỗi của anh. Nhị Tây, năm đó khi chị mang thai San San, anh vô liêm sỉ đem chị từ lầu trên đi xuống, San San bị sinh non. Chết tiệt, anh không phải là người!” Lục Nhược nói xong tát thật mạnh vào má mình. Từ lúc đó, anh hiểu càng dây dưa sẽ chỉ càng làm tổn thương nhiều người hơn mà thôi. Anh đến gần với hạnh phúc đến vậy cuối cùng lại bị đá bay đi.
“Đừng như vậy!” Mộ Tây giữ chặt tay anh, đau lòng chạm lên dấu tay trên mặt anh: “Đừng như vậy, em đau lòng lắm. San San sẽ không sao cả, trẻ con ốm một chút sẽ khỏi nhanh thôi!” Mộ mẹ tin phật, Mộ gia bốn đứa con cũng tin có nhân quả tuần hoàn. Mộ Tây tin tưởng Âu Dương Triệt là người tốt như vậy, ông trời nhất định sẽ không tàn nhẫn với họ.
Buổi tối, Aron đến. Mộ Tây được gặp mặt nhân vật truyền kì trong lòng em gái, thiên tài dược học, là nhân tài của giới y học. Nhìn thấy Mộ Tấy, anh không khỏi rung mình sợ hãi, cô gái này thật giống với cái đuôi kia của mình!
Nhà các cô lắm con, đây là người chị nào của cô ta đây?
Nhìn đến Âu Dương San, anh cau mày đẩy gọng kính: “Cô bé này bị sinh non, cơ thể yếu ớt, lại thêm bị lạnh! Rất nguy hiểm đó!”
Một câu nói của anh làm tất cả mọi người tim thót lên một cái, Âu Dương Triệt hỏi: “Con gái tôi có cứu được hay không?”
Aron cười tà ác: “Tôi muốn cứu sống ai người đó không thể chết được, nhưng mà” Anh đem ngón tay thon dài chỉ vào Mộ Tây: “Bảo cô ấy đáp ứng một điều kiện của tôi!”
Cái gì? Mộ Tây hai mắt mở to đầy kinh ngạc, lấy tay chỉ chính mình: “Tôi?”
Aron đáng thương hề hề cầu xin: “Làm ơn, bảo Mộ Nam nhà cô buông tha cho tôi đi!”
Mộ Tây xấu hổ, tay chân cũng không biết để đâu cho phải. Cái kia, quả nhiên anh vẫn là bị Mộ Nam đuổi riết mấy năm. Em gái của cô đúng là làm cô mất mặt.
“Anh yên tâm, tối nay tôi sẽ nói chuyện với Tiểu Nam.” Mộ Tây cam đoan.
Aron có lẽ thật sự là thiên tài, cũng có lẽ nhờ ông trời phù hộ. Tóm lại, 4 giờ sáng hôm sau trán Âu Dương San cũng đã hạ nhiệt. Áp lực trong phòng bệnh cũng dần giảm.
Trong cơ hôn mê, Âu Dương San vẫn không ngừng gọi: “Mẹ! Mẹ!”. Mà ngay sau khi mở mắt, con mắt nhỏ đảo một vòng, hướng Âu Dương Triệt kêu: “Bố, ôm.” Âu Dương Triệt ôm con gái vào lòng khóc lớn.
Mộ Tây quay người lau nước mắt, lần đầu thấy một người đàn ông khóc như vậy, không khỏi động lòng.
“Anh có ăn bánh trứng không? Hay ăn Q đế? Ăn đến phát phì?” (Q đế: Q蒂 bánh vỏ là chocolate, có vẻ giống chocopie nhà mình!)
Lục Nhược không nói gì nhìn theo túi đồ ăn của Mộ Tây đang lấy ra các loại đồ ngọt, không thể nhịn được nữa nắm tay cô: “Đừng lấy ra nữa. Anh không thích đồ ngọt.”
Mộ Tây che miệng kinh ngạc, hoài nghi cầm cái bánh trứng đưa ra trước mắt anh: “Anh thực sự không thích đồ ngọt?”
Đầu hạ, buổi tối vẫn là hơi lạnh, hai người túc trực ở ghế dài ngoài hành lang một đêm. Lục Nhược khoác cho Mộ Tây áo của anh, bỏ đi khuôn mặt hơi nhợt nhạt thì cả người vẫn là rất tỉnh táo. Anh vặn người, lấy tay xoa đầu cô: “Ai nói cho em anh thích những thứ này?”
Mộ Tây cắn miếng bánh trứng nói cứng: “Em thấy anh tính tình trẻ con. Hẳn là thích đồ ngọt.”
Bởi vì còn sớm, bỏ đi hai người họ chỉ có một mình ông chủ quán. Mộ Tây hướng ông chủ vẫy tay: “Ông chủ, cho hai bát cháo cá, hai trứng gà luộc trong nước trà, hai cái bánh trứng.”
“Anh đừng câu nệ nhiều như vậy. Ăn ngon là được rồi.” Mộ Tây lấy tờ giấy lau mặt bàn: “Đồ ăn ở đây rất ngon, bánh cũng ngon, trứng luộc trong nước trà cũng có hương vị đặc biệt. Trước đây ông ngoại cũng thường đưa bốn bọn em đên đây ăn.”
Đồ ăn rất nhanh tới. Mộ Tây bóc trứng luộc trong nước trà đưa lên miệng xuýt xoa: “Nóng quá. Anh xem, rất là ngon.”
Tuy rằng quán ăn không sạch sẽ lắm nhưng ăn ở đây cũng rất thoải mái. Cái bát cháo lớn màu hồng, hạt gạo nở to, rau xanh xanh, có tí gừng lại thêm thịt cá trắng trắng. Lục Nhược nuốt nước miếng, cầm thìa thử.
“Thế nào, ngon không?” Mộ Tây mang ánh mắt mong chờ nhìn anh.
Lục Nhược vừa lòng gật gật đầu: “Không tồi. Nhà em không ở gần đây sao biết được chỗ này?”
“Ông ngoại em làm viện trưởng ở gần đây, ông nhớ tình bạn cũ, khi trường bị phá, nhà em chuyển đi nơi khác cũng không phá nơi này.” Mộ Tây đắc ý cười: “Ông ngoại em cùng bà ngoại cũng là ăn cơm ở đây rồi gặp nhau. Ông chủ bây giờ ở đây là con trai ông chủ cũ. Quán ăn này cũng là gia truyền lâu đời rồi.” Mộ Tây nhớ ra cái gì, chợt cười ngốc.
“Cười cái gì?” Lục Nhược đang ăn ngon.
Mộ Tây cúi đầu quấy quấy bát cháo của cô: “Ông bà nhà em thực sự rất hòa hợp, hơn nữa đều là vô cùng thương yêu nhau mới lấy nhau.” Cô có chút ngượng ngùng: “Mẹ em nói, ông nội là người có phúc khí, cũng sẽ phù hộ cho con cháu, cho bốn chị em em tìm được hạnh phúc của mình…”
Chiếc nhẫn ở ngón tay phải của cô khẽ tỏa ra một th