Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341266
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1266 lượt.
ại ở bụng nó, dạ dày của mày thực sự được nuông chiều sao? Buổi trưa cô ném bánh bao cho nó, hy vọng không gặp chuyện không may là tốt.
“Lục Nhược, chúng ta không đến nhà đại ca trước sao?” Mộ Tây nhớ Nam trạch với Lục trạch không cách nhau là mấy.
“Đại ca hôm qua mới đi công tác, hơn nữa, tốt nhất cũng đừng nên đến nhà bọn họ.” Lục Nhược nghiêm túc nói: “Đợi lát nữa đến nhà Nhị ca, em phải xem Nhị Tẩu với Nhị ca thế nào mà học cho tốt!”
“Sao lại vậy?” Mộ Tây nghi hoặc nhìn anh. Nghe nói đại ca anh Nam Tịch Tuyệt chính là tổng giám đốc Lăng Hiên cũng là một cây si chính hiệu mà.
“Ha ha, đại ca anh hằng năm cầu hôn đại tẩu đều bị từ chối, phụ nữ như đại tẩu học không dễ đâu. Nhị Tẩu như vậy thích Nhị ca, mỗi lần bị đại tẩu xúi giục đều trở về cãi nhau với Nhị ca. Nhị Tẩu quả thực có phần buồn cười nhưng đối với Nhị ca vẫn là thực tình yêu thương. Yên lặng thích ca hơn 20 năm, bất chấp Nhị ca bỏ công việc ở bang C, vẫn dứt khoát cùng anh, cùng anh kết hôn, vì anh sinh con. Em tốt nhất vẫn là nên học Nhị Tẩu, biết không?”
Mộ Tây trầm tư, hạ giọng: “Anh thực là bóp méo sự thật.” Cô ở hôn lễ có gặp qua vợ Cố Lãng – Tần Tiểu Mạn, khi anh nhìn chị, trong ánh mắt có vô vàn yêu thương.
Lục Nhược không để ý: “Dù sao cũng không quan trọng. Em về sau sống tốt với anh. Em học nấu cơm thế nào rồi? Anh ghét nhất là ăn cơm Tây, mỗi ngày đều phải làm đồ ăn ngon cho anh ăn.”
“Anh thích ăn hay không lại nhiều chuyện như vậy?” Mộ Tây bất mãn hứ dài hai tiếng.
“Em còn dám…” Lông mày khẽ nhíu lại, chính muốn nói cái gì thì điện thoại của anh vang lên.
“Mẹ?”
Lục mẹ thanh âm khàn khàn run run: “Nếu con đang cùng Tiểu Mộ thì nhanh nhanh đến bệnh viện đi. San San, San San sợ là không ổn!”
*
Thời điểm Lục Nhược và Mộ Tây tới bệnh viện thì Âu Dương San vừa được y tá đưa ra khỏi phòng cấp cứu không lâu. Cô bé sắc mặt tái nhợt nằm trên giường bệnh, thân hình nhỏ bé không ngừng run rẩy. Mỗi lần như vậy, Lục mẹ đứng một bên nước mắt lại không cầm được.
Âu Dương Triệt mắt đỏ hồng ngồi bên giường nắm bàn tay nhỏ bé của Âu Dương San: “San San, mau tỉnh lại. Bố ở đây rồi!”
Mộ Tây chưa bao giờ thấy Âu Dương Triệt như vậy. Ngay từ ngày nhập trường, lần đầu tiên gặp anh, trong lòng Mộ Tây cũng thích anh. Âu Dương Triệt là loại người đối với ai cũng ôn hòa, phảng phất dương quang, ôn hòa không chói mắt. Lúc này anh như con sư tử bị thương.
Không kể Lục cha Lục mẹ, còn có một đôi lão nhân bên cạnh, đều lặng yên rơi lệ. Mộ Tây cũng hiểu, đó là cha mẹ Âu Dương Triệt.
“Mẹ, sao lại thành như vậy?” Lục Nhược hỏi.
Lục mẹ khóc không thành tiếng, Lục cha thở dài, nhìn con bé: “Tối qua Hi Hi ngủ sớm, A Triệt đi xã giao nửa đêm tới sáng mới về, phát hiện San San ngủ ngoài cửa lạnh. Từ nhỏ sức khỏe con bé đã không tốt.”
Mộ Tây cảm nhận được bàn tay Lục Nhược đang nắm tay cô có phần căng thẳng.
Lục cha giọng thương cảm: “Sáng hôm này thì phát sốt, đưa vào bệnh viện thì bác sĩ nói, sợ là không được.”
Mộ Tây hốc mắt nóng nóng, làm sao lại như vậy, San San còn nhỏ như vậy: “Bố, không phải cảm lạnh sao, sao lại nghiêm trọng như vậy?”
Lục cha lắc đầu không nói nữa.
Lục Nhược buông tay Mộ Tây ra ngoài gọi điện thoại: “Aron, tới đi ở đây có người cần cứu.”
Aron? Không phải là vị học trưởng cả ngày Mộ Nam chay theo sao? Mộ Tây lắc đầu, giữ chặt lấy tay của Lục Nhược: “San San, nó không có vấn đề gì chứ?”Nhục Nhược nhìn vào phía sau Mộ Tây.
Là Lục Hi, cô chao đảo chạy đến.
“San San!” Cô sợ hãi chạy vào phòng bệnh, muốn ôm con mình lại bị chồng mình đẩy tay ra.
Lục Nhược đỡ Lục Hi suýt ngã, tức giận hỏi: “Anh làm cái gì vậy?”
Âu Dương Triệt nắm tay thành quyền hướng đến Lục Nhược, quyền không trúng ai chỉ “Rầm” một tiếng hung năng nên vào tuờng.
Lục Hi giãy ra khỏi lòng Lục Nhược: “Anh cho em nhìn con một chút thôi, em xin anh!”
Âu Dương Triệt hít sâu một hơi: “Em đi đi!” Anh mệt mỏi, anh không muốn tiếp tục nữa. Thứ mà anh nhận được chỉ là con gái đáng thương của anh nằm trên sàn lạnh cả đêm ngoài cửa phòng, nhưng mẹ nó chỉ cách một tấm ván cửa, mà đang nhớ thương một người đàn ông khác mà rơi nước mắt.
“A Triệt đừng như vậy có được không. Hi Hi, không phải là lỗi của nó”. Lục mẹ đau lòng nhìn con gái, khóc nói.
Lục cha nhìn Lục Nhược che chở cho Lục Hi. Phát giận, nhìn anh quát: “Mày lại đây!”
Lục Nhược chậm rãi đi tới. Lục cha đi đến trước mặt anh, Lục cha tát anh một cái, dương tay còn muốn đánh nữa.
“Bố!” Mộ Tây đau lòng kêu lên, đi qua canh giữa Lục Nhược và Lục cha.
Âu Dương Triệt toàn thân cứng ngắc không nói gì.
Lục cha mệt mỏi nói: “A Triệt, chuyện này là lỗi của Hi Hi, nó đã không chăm sóc cho San San nhưng dù sao nó cũng là mẹ của San San, hãy để cho nó chuộc lỗi,….” Nói đến đó, Lục cha cả đời cứng rắn cũng không khỏi nghẹn ngào. Đây hết thảy là lỗi của ông, đúng là báo ứng mà!
Âu Dương San vẫn không có chuyển biến tốt, buổi tối bắt đầu nói mê sảng gọi “Mẹ!”, Lục Hi luôn túc trực bên cạnh con bé.
Mộ Tây cảm thấy tình cảnh của Lục Nhược cũng không đ