Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341258
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1258 lượt.
ứ ánh sáng rất dịu dàng. Lục Nhược lần đầu nhận thức được cô là người con gái duy nhất của anh được anh cưới hỏi đàng hoàng và sẽ che chở cô cả đời. Anh đem gừng trong bát cháo mình sang bát cô: “Mùa hè ăn gừng rất tốt, ăn nhiều một chút!”
Mộ Tây nhìn thịt trong bát anh đầy thèm muốn: “Không bằng cho em thịt còn hơn!”
“Không có cửa đâu!”
“Quỷ hẹp hòi.”
Hai người ăn xong lại mua thêm hai phần cho hai vợ chồng nhà Âu Dương Triệt mang đi. Bệnh tình của Âu Dương
San đã có tiến triển tốt, nhưng Lục Hi cùng Âu Dương Triệt không lúc nào rời khỏi tay nó. Cô bé mặc áo bệnh nhân màu trắng, ôm con gấu bông nhỏ rúc vào lòng mẹ ngủ, giống như một con thỏ con.
Không hiểu sao Mộ Tây cảm thấy Lục Hi mỗi lần gặp cô đều có cảm giác bất đồng, cô hỏi Lục Nhược nhưng anh cũng không mặn mà gì lắm khi nói chuyện về chị mình. Có thể do hai chị em họ không ở cạnh nhau từ nhỏ, tự nhiên không gần gũi như chị em bình thường.
Aron vừa bước chân ra khỏi phòng, cô liền gọi điện thông báo cho em gái mình. Không kích động Mộ Nam chỉ đáp lại một tiếng “Vâng”. Mộ Tây hỏi thăm cô ấy chỉ đáp một tiếng: “Mệt mỏi!”
Mộ Trung nói Mộ Nam và Mộ Bắc hai người tính cách giống nhau đều rất tài hoa mạnh mẽ, mà em cô bản thân cũng không phụ kì vọng, nhỏ tuổi đã nhân được thư mời từ đại học Massachusetts. Cô nói với Mộ Tây cô muốn theo đuổi một vị học trưởng vô cùng lợi hại, Mộ Tây đã rất khâm phục em gái.
**
Hoa rơi cố ý nước chảy vô tình. Đứng ở dưới tán cây xum xuê, Mộ Tây ti hí nhìn thấy những tia nắng lọt qua khe hở của phiến lá chiêu xuống thảm cỏ. Dưới gốc cây, bóng cô bị chia cắt thành mấy mảnh đung đưa theo tán lá.
Đóa hoa tuy đẹp nhưng cũng không thể tồn tại mãi với thời gian, Mộ Tây khẽ viết lên trên tờ giấy nhớ hình bra.
“Nhị Tây em có định đi không để anh còn chờ đây?” Lục Nhược đứng đợi cô ở cửa đã lâu: “Bố bố” gió lạnh từ hậu viên thổi tới: “Đừng chạy, anh còn muốn ăn cá nướng nữa, đi chậm không có phần đâu?”
“Mũ của em đâu?” Mộ Tây bị Lục Nhược lôi ra ngoài, lập tức nhận ra ánh nắng mùa hè thật khủng khiếp. “Khí hậu Địa Trung Hải mùa này nóng thật, em muốn đội mũ”
Lục Nhược tháo mũ ở trên đầu anh xuống cho cô: “Phơi nắng một chút càng khỏe mạnh. Đợi anh! Anh nhất định sẽ không thua tên tiểu tử Lâm Sinh kia!”
Lâm Sinh là một người bọn họ mới quen trong thị trấn, anh rất đẹp trai, phong thái tuấn kiệt cùng hào khí đầy người, nghe nói là một nhiếp ảnh gia có tiếng. Bạn gái của anh là một cô gái ngoại quốc đứng đắn.
Lúc ấy, Mộ Tây cũng đang hăng hái dùng sào chọc trái ô liu, nghe thấy tiếng máy chụp ảnh. Sau đó Lâm Sinh nhe rằng cười cho cô xem ảnh trên màn hình nhỏ: “Tiểu thư thật xinh đẹp, chúng ta từng gặp qua ở đâu rồi sao?”
Đứng gần như vậy thật không được đúng cho lắm, nhưng vì anh nói cô xinh đẹp, cô cười nói: “Đại khái là ở trong mộng đi!”
Đáng tiếc Mộ Tây lúc ấy dép còn không đi, chân dính đất, tóc cũng buộc lộn xộn ở sau đầu, hoàn toàn chẳng có nét gì xinh gì là xinh đẹp cả. Còn chồng cô đang đứng ở đằng xa, mồ hôi rơi như mưa giúp chủ nhà sửa hàng rào, còn muốn nghĩ cách tiết kiệm điện thắp sáng ngoài hiên.
Âu Dương San khỏi bệnh, cô liền đặt vé máy bay, Lục Nhược mang cô đến một biệt thự nhỏ của một người tên Brown. Mộ Tây thích nhất là biệt thự này có một vườn ô liu rất lớn.
Lục Nhược rất không hài lòng, oán cô nơi đô thị phồn hoa không đi lại đâm đầu vào cái chốn hẻo lánh này, anh la hét không đi. Gặp được Lâm Sinh ngày đó, Lục Nhược đứng từ xa nhìn thấy một người đàn ông đứng gần vợ anh, bỏ cả búa cầm trong tay chạy lại. Nói chuyên với nhau mấy câu lại trở thành bằng hữu. Bất quá Lục Nhược vẫn đòi công đạo, không cho Mộ Tây đứng gần Lâm Sinh quá. Anh lấy lí lẽ, cô là vợ anh, lấy tính sở hữu của đàn ông làm lí lẽ.
Mộ Tây nói Lâm Sinh là người đứng đắn không cần phải lo lắng. Thật ra anh cùng bạn gái anh vẫn ngủ riêng phòng. Dù vậy, Lục Nhược vẫn không thích anh. Anh là chồng cô hẳn là muốn bảo vệ cô dù cho có là báo động giả.
Nhìn Lục Nhược kéo Mộ Tây đi, Lâm Sinh cũng đóng cửa xe, nhấn ga hiên ngang mà đi.
Lục Nhược đem Mộ Tây vào trong xe cũng phóng đi theo.
“Đi châm một chút, tóc em muốn rối lắm rồi.” Mộ Tây giữ chặt vành mũ: “Đi câu cá rồi về làm cá nướng đi anh.”
Lần trước Brown mời vợ chồng họ đi dã ngoại, bảo là ăn cá. Hai người thích thú, ai ngờ Brown đưa cho họ hai cái cần câu, nói là muốn ăn bao nhiêu câu bấy nhiêu.
Lục Nhược có nhược điểm chính là cái tính nôn nóng, bắt anh ngồi yên câu cá quả thực là chuyện không tưởng. Mộ Tây đoán ngay đến cả cần câu chắc anh cũng chưa cầm qua. Mắt thấy Brown câu được cái một nhưng thùng của hai người vẫn là trống trơn. Lục Nhược sinh gian kế, đổi lại cần câu, đi ra “Bố bố” bắn súng điện bắt cá.
Brown thấy năng lực câu cá của Lục Nhược quả thật “bất phàm” lấy làm ngạc nhiên. Lục Nhược từ ngày đó bắt đầu bị ủy khuất lớn, Brown đem anh ra làm nhân viên sửa chữa không công cho ông.
**
“Ha, lại một con.” Mũi lao nhỏ đâm xuyên qua bụng con cá, máu đỏ cả một mảng nước. “Nhị Tây, đem xô lại đây!” Lục Nhượ