Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341295
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1295 lượt.
u mang theo ác ý nói: “Hi Hi…”
“Làm sao vậy, ai chọc giận em?” Lục Nhược từ trên lầu đi xuống thấy Mộ Tây bĩu môi tức giận, lại ôm cô dỗ dành.
Cãi thắng thì được cái gì? Mộ Tây thở dài ôm cổ Lục Nhược, người phụ nữ này đã thành công chọc phá tâm trạng của cô. Cô đem tất cả chuyện của Hứa Diệc Hàng nói cho Lục Nhược, anh lại không hé rắng nửa lời về đoạn tình trước kia. Nói không thèm để ý, chính cô cũng không làm được. Yêu càng nhiều lại càng để ý.
“Chính anh chọc vào cây đào hoa. Thế nào muốn được nhận thưởng hay không?” Mộ Tây dựa vào bả vai anh.
Lục Nhược vô tình cười: “Không bằng xử lưu đày.”
“Chính anh tự kết án đấy nhé, Đào Hoa công tử.” Mộ Tây cắn anh một cái. Lục Nhược đẩy cô ra cúi xuống muốn hôn cô, Mộ Tây vừa ngẩng đầu lên lại thấy Lục cha sắc mặt xấu hổ đứng ở trên cầu thang. Cô bối rối đá Lục Nhược một cái: “Có người!”
Sắc mặt Lục Nhược liền mất hứng, nhưng cũng ngoan ngoãn kêu một tiếng “Bố.” Mộ Tây hứ một tiếng. Lục cha chắp tay sau lưng uy nghiêm: “Ừ.”
Nhìn thấy Lục cha đi ra phòng khác Mộ Tây mới từ sau lưng Lục Nhược đi ra: “Bố với anh vừa nói chuyện gì?”
“Chính là bảo anh nghe lời, đừng tạo rắc rối, cưới vợ rồi phải trưởng thành linh tinh, còn có…” Lục Nhược dừng lại.
“Còn có cái gì?”
Lục Nhược véo hai má cô, day day vài cái: “Làm cho anh thêm sức lực, nhanh nhanh để em có em bé.”
Mộ Tây mặt ửng hồng: “Nói linh tinh, bố làm sao có thể không đứng đắn như vậy!”
Chuyện về đứa nhỏ trong câu chuyện vì Âu Dương San đến mà bỏ dở. Âu Dương San lâu rồi chưa gặp Mộ Tây, vừa thấy cô liền hướng cô làm nũng: “Chị A Tây, ôm em một cái, ôm một cái!”
“Kêu là mợ, không đánh vào mông!” Lục Nhược đe dọa, vỗ vỗ vào mông Âu Dương San.
“Cậu phi lễ!” Âu Dương San giả khóc.
Đứa nhỏ đáng yêu chọc một vòng khiến mọi người nở nụ cười. Mộ Tây véo yêu khuôn mặt nhỏ nhắn của Âu Dương San. Không khí vui vẻ làm cô bỏ qua khúc mắc trong lòng. Nếu cô cùng Lục Nhược sinh con, không biết sẽ giống ai đây!
“San San xuống đi, đừng ngồi mãi trên người mợ.” Quả nhiên Âu Dương Triệt vẫn là người bố quyền uy, nói như vậy, Âu Dương San liền không tình nguyện tụt xuống khỏi người Mộ Tây.
Mộ Tây thả cô nhóc xuống lại vỗ vỗ hai má phúng phính: “Béo a.”
Lục mẹ cầm chiếc bánh điểm tâm đưa cô ăn, hết nhìn Lục Nhược lại nhìn Mộ Tây: “Tiểu Mộ thích trẻ con như vậy, cả hai đứa đều lớn cả rồi, khi nào ta có thể bế cháu đây.”
Bà nói vậy. Mộ Tây cúi đầu cười cười, quả nhiên loại lời nói này chỉ có bà mới nói ra được.
“Mẹ, con làm một chiếc bánh ngọt rất lớn, mẹ cùng bố ra xem đi.” Lục Hi đặt mọi thứ xuống, mời mọc mọi người.
“Bố!” Lục Nhược lời nói có chút vội vàng xao động.
“Bố, cho hai bọn họ trò chuyện đi.” Âu Dương Triệt khuyên nhủ: “Sau này chúng cũng khó có cơ hội gặp mặt. Một số chuyện vẫn nên nói thì hơn.”
Lục Nhược cùng Lục Hi nói chuyện một lúc rồi lại gọi Lục cha đi qua. Lục mẹ nhìn ba bọn họ nói chuyện với nhau, chua chua nói Lục Hi cũng chưa nói chuyện với bà.
Thời gian vẫn còn sớm, bà kéo Mộ Tây cùng dì Trương chơi mạt chược.
Mộ Tây chợt nghĩ đến, tiệc gia đình vì sao chưa diễn ra, chán hơn nữa là cô cứ ra quân nào là bị ăn liền quân đó. Thật là chán!
Âu Dương San chuyển ghế lại ngồi bên cô xem, chốc chốc lại hé một quân bài lên, đành phải gọi Âu Dương Triệt đến trông con gái bảo bối.
Âu Dương San đảo bài của Mộ Tây lung tung đi, Âu Dương Triệt đành ôm con bé vào trong lòng không cho phép lộn xộn.
Mộ Tây nhìn cháu gái bị bắt ép cười nói: “Học trưởng, anh cũng đã gặp được khắc tinh rồi a!”
Âu Dương Triệt nắm thật chặt bàn tay lộ xộn của con gáit: “Đứa nhỏ này tính tình thật không giống mẹ nó. Anh nói thế nào cũng không nghe.”Âu Dương San rất đắc trí: “Mẹ hàng ngày đều ôm San San đi ngủ, bố ghen tị, ha!”
“Vậy là con cũng biết đó nhỉ?” Âu Dương Triệt sủng nịnh mắng con gái.
“A di” Vu Phiên Phiên xem thời gian, đứng lên nói: “Con còn có việc phải đi trước”
Tạm biệt không tiễn, Mộ Tây âm thầm hoan hô, không một người phụ nữ nào thích một người khác nói xấu chồng mình.
“Như thế nào cũng phải ở lại ăn một bữa cơm đã chứ! Tiểu Mộ mau ngăn lại.”
Vu Phiên Phiên đi ra cửa, Mộ Tây chậm chạp đi theo sau, mở ra cửa chính, hơi hơi xoay người một tay đặt ở sau lưng một tay chỉ thẳng ra cửa: “Thỉnh không tiễn.”
Cô ta trừng mắt nhìn cô liếc mắt một cái: “Cô so với tôi còn khổ hơn một trăm lần!”
Mộ Tây sờ sờ mũi thấp giọng nói: “Cho cô mặt mũi còn không mau nhận lấy!”
Cô ta như vậy rốt cuộc muốn cái gì? Cho dù cô ta cùng Lục Nhược có chút mâu thuẫn, cô có tư cách gì xen vào chuyện người khác? Cô ta vì sao phải làm ra bộ dạng vừa ghen tị vừa đáng thương như vậy. Cái bí mật đó của Lục Nhược người ngoài có thể biết được nhưng cô không hề biết, cảm giác này khiến cô thật sự rất khó chịu. Cho nên nhìn bóng dáng cô ta đi ra ngoài run run tức giân khiến cho cô cũng không thoải mái mà đóng lại cửa đi vào.
“Tiểu Mộ sao con không giúp mẹ chặn nó lại?” Lục mẹ thấy thế nào cũng như