Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341276
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1276 lượt.
ngập ngừng cũng chưa nói được gì, đành chậm rãi trở lại giường nằm xuống.
Tâm tình hai người từ lúc đó cũng có chút thay đổi. Sau khi trở về, Mộ Tây cũng để ý hơn tới quan hệ hai người, mà Lục Nhược tuy mặt dày nhưng cũng không giấu được có chút đau thương. Thứ hai đưa Tiểu Đào trở lại trường xong. Lục Nhược cũng không quay về nữa. Mộ Tây lại bắt đầu lăn qua lộn lại mất ngủ.
“Suy nghĩ cái gì vậy?”
Hạng Vị Ương ghé sát mặt anh đến gần mặt cô. Mộ Tây hoàn hồn, đẩy anh một cái: “Tránh ra, đừng có tiến sát lại như vậy!”
“Thật là đau lòng!” Hạng Vị Ương vô lại ngồi xuống bàn công tác của cô, ném cho cô một cái thiệp mời: “Đây là thiệp mời khai trương chi nhánh của Lăng Hiên, nhất định phải có mặt.”
Mộ Tây quét mắt xuống nhìn thiệp mời một chút lại đem nó ném qua một bên: “Tôi không đi!”
“Chậc chậc, thật là không hiểu chuyện!”. Hạng Vị Ương trách cứ: “Lăng Hiên là công ty lớn hai năm nay không ngừng mở chi nhánh, lần này chi nhánh đặt tại đây là cơ hội tốt để làm quen không thể bỏ qua! Hiện tại mặt hàng kinh doanh chủ lực là búp bê mặc quần áo Kimomo. Nếu có thể tạo mối quan hệ với hạng đồ chơi này thì sách cho thiếu nhi của chúng ta cũng có thể có được hình ảnh tốt!”
“Làm sao anh biết bọn họ sẽ thành công!” Mộ Tây châm chọc nói.
Hạng Vị Ương nhìn cô không nói gì: “Lăng Hiên chỉ cung cấp tiền vốn cho công ty này mà thôi nhưng hai năm nay công ty này lại quảng cáo rất rầm rộ trên các phương tiện truyền thông, chủ yếu nhắm vào phân khúc khách hang ở nhà trẻ. Hiện tại chẳng phải đứa nhỏ nhà em cũng đang chơi người máy do công ty này làm đó sao? Em dám không đi tôi liền mách Mộ Bắc!”
“Biết rồi, tôi đi mà còn không được việc sao?” Mộ Tây vẫy tay đuổi khách, “Không có việc gì thì bước đi tôi còn phải làm việc!”
Hạng Vị Ương nhìn đồng hồ đánh giá: “Không phải em phải đi kí hợp đồng với Hoàng Thế An hay sao? Buổi tối nhớ mời anh đi ăn cơm chớ có quên đó!” Nhìn thấy bộ dạng muốn phản bác của Mộ Tây anh chua them một câu: “Nếu có thể anh sẽ giúp em thúc đẩy một chút nhưng dù sao cũng là việc giao cho người, người không tự đi thì làm sao đàm phán nổi!”
Giờ tan tầm buổi tối, Mộ Tây thu dọn đồ đạc đi xuống, còn chưa đi tới gara, một chiếc xe liền phanh trước mặt cô “Đi lên anh cũng đi!”
Đến nơi, Mộ Tây nhìn anh nói: “Anh không cần chờ, tối em tự đi xe về!”
Người đối diện sửa lại caravat sửa sang một chút, khóe miệng Lục Nhược mang theo một chút châm chọc: “Em thật xem anh như là lái xe?”
Mộ Tây đỏ mặt, giọng nói khô khan đáp: “Không phải như vậy sao?”
Lục Nhược đi xuống giúp cô mở cửa xe: “Mời”
Vào phòng, Mộ Tây càng xấu hổ, Hoàng Thế An có thể hào sảng kí hợp đồng như vậy thật sự rất quái dị.
Hoàng Thế An nghênh ngang tiến vào phòng đặt trước, lại nhìn thấy Mộ Tây ngồi chung với Lục Nhược, ánh mặt hình quả đào lạnh lung nhìn lên trên vạt áo của Hoàng Thế An, Hoàng Thế An nhanh chóng đem nút thắt caravat đem thắt chặt tới tận đỉnh.
Một chén lại một chén, Hoàng Thế An cuối cùng cũng quá chén. Ngày đó bị Lục Nhược đánh cho một quyền sau lại ra mặt yêu cầu anh cùng Mộ thị kí hiệp ước, đem lợi nhuận của anh ép tới mức thấp nhất, bị bố mắng cho một trận, liền tìm cách muốn xả giận.
“Lục tổng chúng ta xem ra cũng là bằng hữu tốt. Lúc này cậu ra mặt, cái gì cũng tốt đẹp cả rồi, cậu nên cạn chén này đi không?” Hoàng Thế An đem chai rượu mới mở đến trước trước ly của Lục Nhược: “Mộ tiểu thư, Lục Tổng đây cũng là vì cô đấy. Còn không mau kính Lục tổng hai chén!” Nói xong liền đem một cái chén uống trà rót đầy rượu đưa cho Mộ Tây.
Nhìn Lục Nhược không đáp lại, Hoàng Thế An sắc mặt không tốt lắm: “Nghe nói mấy năm nay Lục tổng kiêng rượu nhưng chắc vẫn phải giữ lại chút mặt mũi cho cánh đàn ông chứ!”
Nhân viên Mộ thị trên bàn ăn nghe thấy tên của lái xe của Mộ Tây mới biết cũng là thần thánh một phương. Thấy Hoàng Thế An nắm lấy tay của Mộ Tây đều nhất loạt nhăn mặt lo thay cho anh.
Mộ Tây nhìn Lục Nhược liếc mắt một cái, Lục Nhược gật gật đâu, ý bảo cô cứ bình tĩnh.
“Được đủ sảng khoái!” Nhìn Lục Nhược ngưởng cổ uống một hơi cạn sạch, Hoàng Thế An hưng phấn mà vỗ tay. Anh lại không biết sống chết mà đem rót cho Mộ Tây đầy một chén: “Mộ Tây để chúc cho hợp tác lần này thành công không bằng cạn chén này!”
“Để anh!” Lục Nhược đưa bàn tay về phía cô.
Hoàng Thế An sửng sốt, lập tức cười đến gian sảo: “Thật là ai uống đều như nhau cả mà!”
“Không giống. Anh ấy là anh ấy, tôi là tôi.” Mộ Tây nói xong nâng chén uống hết. Chén của cô là chén nhỏ tưởng cũng chỉ bình thương nhưng độ rượu cũng thật là mạnh.
Hoàng Thế An sau khi uống say lại nghêu ngao hát. Mộ Tây vẫn coi như còn tỉnh, cô tự biết tửu lượng của mình không cao, lại được Lục Nhược canh rượu cho, lúc sau cũng coi như dựa vào anh.
Lục Nhược trông rất ổn nhưng Mộ Tây biết anh bên trong cũng không khác Hoàng Thế An là mấy. Quả nhiên lúc sau anh đứng lên đi đến toilet.
Mộ Tây đem một chén nước đến cho anh, nhìn anh phun ra sạch sẽ, đem nước cho anh uống: “Uống đi!”
Lục Nhược đứng một chút cũng không đư