XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341730

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1730 lượt.

h đã nghe thấy tiếng dép chạy ra cửa của em rồi, em mau mở cửa cho anh nào!”
Có ma quỷ mới nghe thấy được, dép của cô là dép mềm làm bằng vải bông.
Diệp Tri Ngã cúi đầu nhìn xuống đôi dép đang mang trên bàn chân của mình, mím chặt môi nhăn trán nhíu mày, cố nín thở để tiếp tục nhòm ra ngoài. Bảng chỉ dẫn trong siêu thị có ghi là dép mềm làm bằng vải bông khi mang đôi dép này bước đi thì… không thể có âm thanh phát ra to như thế được thìphải…
Đợi một hồi lâu vẫn chưa thấy tiếng mở cửa, Kiều Thận Ngôn không còn gõ cửa nữa. Anh đứng sừng sững chính giữa cánh cửa nhà Diệp Tri Ngã, cô lại nhòm vào khe cửa lần thứ ba liên tiếp, lần nào cũng bắt gặp ánh mắt Kiều Thận Ngôn đang chằm chằm nhìn vào trong, đúng hướng nhìn ra của cô, rõ ràng như đang trong tư thế kiên trì đến cùng để xem ai khuất phục ai ở đây.
Kỳ thực mà nói, nếu như không mở cửa ra thật thì sẽ làm sao chứ, anh có tự nguyện đứng ngây người ra cả một đêm ở trước cửanhà Diệp Tri Ngã thì có liên quan gì, có ảnh hưởng gì đến cô! Nhưng tâm trạng Diệp Tri Ngã lúc này là thoáng chút lo lắng cho Kiều Thận Ngôn, nói không rõ đây là thứ cảm giác gì nữa. Người đàn ông này mạnh mẽ quá, mà Diệp Tri Ngã lại là người con gái rất dễ mềm yếu, tính cách của cô mềm yếu hơn cả những người con gái thuộc tuýp tính cách mềm yếu khác, cô đã quá quen thuộc với tính cách này của mình rồi. Tâm trạng của cô thật không cam tâm tình nguyện chút nào cả. Ngày hôm này là một ngày thật không dễ dàng gì. Nhẽ ra cô hoàn toàn có thể tự mìnhchúc phúc cho sinh nhật của chính mình, thếnhưng đến giữa chừng con đường đang đi đột nhiên lại xuất hiện một vật cản to lù lù giữa con đường bước tiếp của cô như thế này, giống như muốn hủy bỏ phá hoại tất cả những thứ mà cô vừa bước qua trên con đường ấy.
Cô bần thần nghĩ ngợi một hồi rồi mở cánh cửa nhà ra, nhìn thẳng về phía anh đang đừng mà nói: “Anh làm gì ở đây thế? Em đã làm theo lời anh nói và đã rời xa rồi cơ mà, anh còn tìm đến em làm gì hả? Anh… Tại sao anh lại biết địa chỉ nhà em ở đây chứ? Ai đã nói cho anh biết vậy?”
“Em nói xem là ai chứ?”, Kiều Thận Ngôn mỉm cười trả lời.
Diệp Tri Ngã thoáng chút bồi hồi do dự: “Là luật sư Hoàng sao? Chú ấy, chú ấy đã nói cho anh biết lúc nào vậy?”
Kiều Thận Ngôn nhìn chăm chú vào chiếc áo cotton và chiếc quần cotton mà cô đang mặc trên người, rồi nhìn chăm chăm lên khuônmặt cô dưới ánh đèn chiếu hắt hiu: “Là khi chú ấy gọi điện cho anh, nhờ anh tìm người đặt mối quan hệ với Viện kiểm soát đó”.
“Ý anh là gì vậy?”, Diệp Tri Ngã cau mày hỏi, rồi dần dần như hiểu ra được hàm ý trong câu nói của Kiều Thân Ngôn: “Người tìm đến luật sư Hoàng để thăm dò khai thác thông tinvề em…chính là anh phải không?”
Kiều Thận Ngôn hơi cong môi lên thốt ra: “Diệp Tri Ngã, anh nghĩ là em không phải ngây thơ khờ dại đến mức như thế chứ, em nghĩ là có người nào thảnh thơi đến độ ăn không ngồi rồi như thế chỉ để giở lại những bản án đã khép lại năm năm về trước không, đi tìm các mối quan hệ, đi tìm sự giúp đỡ khắp nơi để giúp em lấy lại những thứ vốn thuộc về em. Vật lộn vất vả bao nhiêu ngày tháng cuối cùng chỉ thu về được hai ngàn tệ không hơn, còn chẳng đủ để mời người tađi ăn một bữa cơm nữa chứ”.
Diệp Tri Ngã cắn chặt vào hai hàm răng thốt lên: “Anh rốt cuộc là có mưu đồ gì hả?”
Kiều Thận Ngôn nhìn thẳng vào mắt cô một lúc lâu, ánh mắt cũng dần dần dịu lại rồi trở về trạng thái hòa nhã: “Về sau này có mưu đồ gì hay không thì anh không dám khẳng định được, nhưng mà buổi tối ngày hôm nay thì anh không hề có đâu”.
Diệp Tri Ngã tập trung đề phòng với tinh thần cảnh giác cao độ, ánh mắt cô nhìn KiềuThận Ngôn chứa đầy sự thăm dò và hoài nghi, nhìn anh một cách vô cùng thận trọng. Cô không có tài nhìn xuyên qua được nội tâm của người khác, nhìn anh chằm chằm một hồi rất lâu và trầm ngâm nhỏ giọng: “Em phải nghỉ ngơi rồi, anh về đi, em không tiễn anh đâu”.
“Diệp Tri Ngã…”
“Kiều tiên sinh!” Diệp Tri Ngã cắt ngang lời nói của anh, thế nhưng thái độ tỏ ra thờ ơ tàn khốc này của cô đối với anh dường như lại duy trì chẳng được bao lâu. Cô đưa tay xuống cầm chìa khóa, bất lực lắc đầu và nói tiếp, “Kiều tiên sinh, tôi đã rất mệt rồi, anh hãyvề trước đi được không, còn nếu như không về được nữa thì anh hãy đi tìm một khách sạn nào đó mà nghỉ tạm đi. Tiền nghỉ khách sạn đêm nay của anh tôi sẽ trả cho anh, còn vấn đề gì nữa thì để đến ngày mai nói tiếp, được không?”
m thanh trong những chiếc hộp âm nhạc vang lên trong phòng và truyền tới tận chỗ hai người đang đứng, giai điệu bài hát Hồ thiên nga ngân nga, du dương, réo rắt. Hồi một kết thúc trong vở kịch cũng là lúc âm hưởng giai điệu này cất lên, hoàng tử Siegfried nhìn lên không trung cao vời vợi với những đàn thiên nga đang bay trắng muốt, và không biết tương lai đây mình sẽ yêu một nàng công chúa xinh đẹp trong vận mệnh nghiệt ngã của hai người.
Kiều Thận Ngôn không nói lời nào nữa, cúi đầu xuống phía dưới và mỉm cười, tư thế vô cùng thoải mái vẫy vẫy hai bàn tay: “Được rồi, mặc dù nơi này và tình huống diễn ra này không giống như tro