Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341893
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1893 lượt.
ng dự định lúc đầu của anh, nhưng mà…”
Rồi anh ngẩng đầu lên, hai mắt hơi nheo lại, hít một hơi thật dài, vươn rộng bờ ngực lên, cơ bắp trên hai cánh tay và bờ ngực theo đà động tác cũng căng phồng lên, chiếc áo bên trong bộ vest âu phục anh đang mặc nhất thời bị co chật hẳn lại. Anh bước nhích lên một bước nhỏ, chỉ vừa đủ để cách Diệp Tri Ngã đang đứng một khoảng hẹp như một bông hoa nhỏ, hai hàng mi dài của cô như những cánh hoa chúm chím đang rung rinh lấp lánh dưới hơi thở đều đều của anh.
“Từ buổi tối ngày hôm đó cho đến tận lúc nãy khi anh lái xe dừng trước ngôi nhà của em, suốt quãng thời gian đó anh nghĩ chỉ duy nhất một vấn đề. Diệp Tri Ngã, anh khôngbiết anh bây giờ ra sao nữa rồi. Em xem, ngoại hình của em thì cũng bình thường thôi, tính cách thì cũng rất tồi tệ, lại không phải thuộc tầng lớp danh gia vọng tộc, học vấn và công việc thì cũng đều rất bình thường, mà tuổi tác thì lại nhiều rồi, chuyện tình quá khứ của em cũng không thể gọi là thuần khiết được, từ mọi mặt mọi góc độ thuộc về em anh không thể tìm ra được bất cứ một điểm gì để anh có thể thấy được cái gọi là ưu điểm cả… Nhưng mà em có thể nói cho anh biết tại sao… Tại sao anh ngày ngày đều nghĩ về em, cứ lúc nào rảnh rỗi là anh đều nghĩ đến em, nghĩ đến mức độ chính anh cũng thấy bản thân mình thật là kỳ cục. Diệp Tri Ngã, em hãy nói cho anh biết đi, em rốt cuộc có điểm gì tốt?”
Hai hàng mi như những cánh hoa nhỏ không ngừng chớp liên tục, chớp đều đặn hơn cả đôi cánh bay của những chú bươm bướm, nhưng lại như một làn gió thổi mạnh vào trong tâm hồn anh, thô lỗ cộc cằn nói toạc ratất cả những suy nghĩ, như đang tiến hành khai hoang canh tác một vùng đất mới bao la rộng lớn, chỉ để lại duy nhất cho một mình cô.
Sắc mặt của Diệp Tri Ngã không vui cũng chẳng lộ vẻ ngạc nhiên, chầm chậm ngẩng đầu lên nhìn vào mắt anh, bộ dạng như một kẻ điếc đang say sưa lắng nghe người khác nói chuyện vậy. Kiều Thận Ngôn cảm giác như anh vừa thổi một nguồn dũng khí bay xa đến tận vài trăm dặm, thật không dễ dànggì giơ nắm đấm lên nhưng lại đánh vào không trung vô tận, thứ cảm giác như đột nhiên phải đối mặt với sự giận dữ và khó hiểuđược thốt ra từ chính miệng mình. Hành động giống như đang tranh giành để nắm quyền đại diện cho tham vọng quyền lực và quyền kiểm soát ấy khiến cho anh trông có vẻ rất trầm tư, rất đáng yêu.
Trong thâm tâm Diệp Tri Ngã kỳ thực cũng có cùng một thứ cảm giác như vậy. Trên thế giớinày sao lại có kiểu người đáng ghét như Kiều Thận Ngôn như thế cơ chứ, lời hay tốt lời đểu giả, giọng người nói giọng ma quỷ, cóthể kể câu chuyện hài hước khiến cho người ta phá lên cười và cũng có thể kể những câu chuyện cảm động khiến cho người ta phải òa khóc nức nở. Từ trong miệng anh thốt ra những lời khiến người nghe cảm thấy sao lại có thể thấm vào lòng như thế được cơ chứ. Cô chớp mắt liên tục, hai hàng mi cong dài hơi ngước lên trên, nhìn thẳng vào đôi mắt của anh, cô nói từng chữ rõ ràng chậm rãi trả lời anh: “Em hai mươi bảy tuổi, anh ba mươi hai tuổi, tuổi của ai nhiều hơn chứ! Nhiều! Lớn tuổi!”
Kiều Thận Ngôn nhăn trán lại, mỗi lúc một bựcdọc. Lúc nãy anh nói ra một tràng dài thế mà cô chỉ nghe thấy mỗi một câu như thế này thôi sao? Người con gái này chẳng lẽ lại ngây thơ đến độ không thể ngây thơ không thể thuần khiết hơn được nữa sao. Một căn hộ đã quá cũ kỹ lâu đời, ánh sáng tờ mờ hắt hiu chiếu ra từ một chiếc bóng đèn mười lăm Watt, một cánh cửa phòng chống trộm cắp hé mở giống hệt với chức năng dùng để chống trộm của nó, sát bên góc tường một thùng rác đầy rẫy những rác là rác, phía trước mắt là một người con gái mặc bộ đồ ngủ chất liệu cotton, tóc xõa xuống rối bời, và vẻ mặt thì đầy những nghi ngờ tập trung cao độ phòng thù kẻ địch… Cô tưởng anh bỏ mặc tất cả các cuộc hẹn định từ trước, bỏ mặc tất cả công việc đang bân rộn chờ giải quyết, để một mình lái xe từ thành phố này đi đến thành phố khác chỉ để thỏa mãn mục đích nhạo báng cô thôi chăng?
“Bây giờ là mấy giờ rồi? Muộn thế này rồi em còn chạy đến đây làm gì thế hả? Em đã uống thuốc đều đặn đúng giờ chưa?” Phí Văn Kiệt nắm chặt bàn tay cô vừa đưa ra, hỏi han cô một cách ân cần quan tâm. Kiều Mẫn Hàng tủm tỉm cười: “Em đã uống rồi anh à, emvừa nói chuyện với Gia Linh lúc nãy xong, chịấy bảo sẽ thiết kế cho em một bộ váy cưới… Đây là bản nhạc gì thế anh, nghe hay quá anh à!”
Phí Văn Kiệt cười trả lời: “Một đoạn kinh điển nhất trong tác phẩm Hồ thiên nga”.
“Hồ thiên nga, nhạc ballet đúng không anh?”. Kiều Mẫn Hàng nhấc hộp âm nhạc đó lên, mỉm cười nhìn cô thiên nga được làm bằng thủy tinh với kỹ thuật tinh xảo, cô áp sát vào tai nghe, thứ âm nhạc vang lên càngthanh khiết càng sâu lắng hơn, “Nghe hay quá anh à, anh đã mua nó khi nào thế, sao anh lại không tặng nó cho em!”
“Em thích thì em cứ cầm lấy đi”, Phí Văn Kiệt giơ tay lên xem đồng hồ, “Giờ đã muộn lắm rồi, anh đưa em về nhà nhé”.
Kiều Mẫn Hàng lắc đầu nguây nguẩy, áp vàolòng Phí Văn Kiệt, giọng nói nhẹ nhàng âu yếm: “Đêm nay e