Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341731
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1731 lượt.
m không về nữa, được không hả anh…”
“Em mà không về ba em sẽ trách em đấy”.
“Ba em không ở nhà đâu, ba đã đi Hải Thành rồi anh à”.
“Đi Hải Thành sao?”, Phí Văn Kiệt gặng hỏi, “Chiều nay anh còn gặp ba em ở tập đoàn cơ mà, sao anh không thấy ông nói gì về việc đi công tác thế nhỉ?”
“Hình như là vì một miếng đất tiến hành di dời gì đó ở Hải Thành thì phải, ba em đã hẹn với một vị lãnh đạo thành phố ở đấy, thế là ba liền qua bên đó luôn, anh trai em cũng đang ở Hải Thành đấy, em đoán giờ này chắchọ vẫn còn đang ngồi bên bàn rượu chưa xong đâu”.
Phí Văn Kiệt bỗng nhiên nhăn trán: “Anh trai em sao? Anh ấy chạy qua đó làm gì cơ chứ? Không phải là cũng đi cùng ba em qua đó đấy chứ?”
Kiều Mẫn Hàng cười một cách đầy ẩn ý: “Anhấy đi theo đuổi người yêu rồi, ha ha ha, anh ấy cứ tưởng rằng em không biết gì cơ đấy. Chị Gia Linh đã nói hết cho em nghe rồi mà! Khi anh ấy và bác sỹ Diệp hẹn hò nhau không biết vì lý do gì mà lại giận dỗi nhau nữa, để cho bác sỹ Diệp tức giận đến nỗi quay thẳng về Hải Thành rồi. Anh trai em dằn vặt day dứt khó chịu suốt cả một tuần liền trong phòng, giờ thì đã ngoan ngoãn chạy đến đó để ngỏ lời xin lỗi người ta rồi đấy nhé”.
Phí Văn Kiệt cười nụ cười đầy bâng khuâng: “Là như vậy sao…”
“Vâng ạ, lại còn cả chuyện hay hơn thế nữa cơ anh ạ, dì Cát còn nói mấy ngày nay tâm trạng anh trai em có biểu hiện rất khác thường. Dì ấy nói rằng có một ngày anh ấy ngồi yên lặng đến im phăng phắc trong phòng, rồi hút thuốc thức trắng liền cả một đêm dài. Ngày hôm sau dì Cát đến nhà anh ấy để làm công việc dọn dẹp vệ sinh như mọi ngày, vừa mở cánh cửa ra cứ tưởng căn phòng bị cháy rụi rồi cơ đấy, khắp nền nhà đâu đâu cũng rắc đầy những tàn thuốc là tàn thuốc. Em nghe mà buồn cười không thể chịu được nữa! Anh trai em! Anh có nghĩ được không anh, anh trai em thuộc tuýp người khô khốc gia trưởng, vẻ mặt trước naykhông chút biểu cảm, ấy thế mà cũng lại có ngày bị tình yêu giày vò cắn rứt mới ra chuyện để nói chứ, ha ha ha, thật là chủ đề hay ho đáng bàn tới đấy phải không anh?”
Phí Văn Kiệt cười trừ: “Có ai hình dung giốngem như thế này không chứ, lại còn khô khốc gia trưởng!”
“Thì đều giống nhau gia trưởng, miệng nói rồi bắt ép người khác phải phục tùng theo chứ còn gì nữa! Vẫn chỉ có mỗi anh Phí Văn Kiệt của em là tốt nhất thôi”. Kiều Mẫn Hàng cười cả hai mắt lại, cô áp sát vào bờ ngực ấm áp quen thuộc của anh, “Anh cái gì cũngtốt hết”.
“Đúng là cô gái ngốc nghếch!”, Phí Văn Kiệt vỗ nhẹ vào má cô, “Em có khát nước không, có cần uống chút gì đó không?”
Kiều Mẫn Hàng từ trong lòng Phí Văn Kiệt nhảy dựng lên: “Để em đi lấy cho, anh muốn uống gì ạ? Café không, rượu không, trà không, còn những cái khác lấy tùy ý”.
Phí Văn Kiệt lắc lắc đầu: “Thế thì lấy nước cam ép giống như của em đi nhé”.
Kiều Mẫn Hàng vừa than thở vừa đi vào bên trong nhà bếp: “Lại còn phải uống nướccam thêm nữa thì chắc em sẽ bị biến thành cây cam mất thôi, anh trực tiếp cho em vào máy xay sinh tố cũng được đấy”.
Buổi tối không bật đèn lên cũng rất tốt đấy chứ, uống một ly nước cam ép thơm nồng, nằm ôm nhau trên chiếc sofa êm ái mềm mại, vặn nút nhấn trên chiếc hộp âm nhạc để chocô thiên nga chầm chậm quay được thật lâu và nhạc vang lên được thật lâu nữa. Kiều Mẫn Hàng gối đầu lên đùi của Phí Văn Kiệt, lắng nghe giai điệu một cách chăm chú chuyên tâm: “Sao lại có bản nhạc hay đến như vậy cơ chứ, hay đến mức em nghe xong chỉ muốn đi xem vũ ballet thôi anh à”.
“Được chứ sao không, lần sau mà có công diễn thì anh đưa em đi xem nhé”.
“Anh đã từng xem rồi phải không anh?”
Phí Văn Kiệt lặng người một lúc rồi mới trả lời cô: “Anh đã từng xem rồi”.
“Vậy sao anh, có hay không ạ? Anh đã đi xem ở đâu thế, khi anh còn ở Mỹ hay là khi anh đã về nước rồi?”
“Hay lắm, anh xem lúc còn chưa đi Mỹ”.
“Em là em hâm mộ nhất các diễn viên nữ múa ballet đấy anh ạ, thân hình mới đẹp đẽ đầy sức sống làm sao, hi hi hi, em thật là tự ti về bản thân mình. Họ đi những giày đó gọi là giày gì nhỉ? Những ngón chân đứng thẳng mới đẹp đẽ làm sao!”
Phí Văn Kiệt xoa xoa đầu cô và nói: “Em cũng đầy sức sống và xinh tươi đấy chứ, chỉ có điều sức khỏe có đôi chút không tốt cho lắm mà thôi”.
Kiều Mẫn Hàng quay đầu nhìn anh rồi phá lên cười rất to, cô vừa cười vừa vỗ vỗ vào vai anh: “Sức khỏe có đôi chút không tốt cho lắm thì cũng đành chịu thôi, em đành phải dựa dẫm vào anh thôi có được không anh?”. Cô vừa làm nũng vừa biểu lộ vẻ mặt nhăn nhó xấu xa ma chê quỷ hờn, “Anh đi xem từ trước khi sang Mỹ cơ à, thế thì phải bao nhiêu năm về trước rồi đấy nhỉ!”
“Đúng là cách đây phải đến vài năm rồi”.
Kiều Mẫn Hàng bỗng nhiên như nhớ ra điều gì đó, vừa vươn người ra rồi lại co mình thu hẹp người xuống, mở to đôi mắt nhìn anh bắt bẻ: “Anh đi xem một mình hay lại còn ngồicùng người khác nữa đấy?”
“Cô bé ngốc nghếch này, em hỏi cái này để làm gì cơ cứ”.
“Anh nói mau cho em biết đi, nói mau”.
Phí Văn Kiệt cười nhỏ và nói: “Anh đi xem với người khác nữa”.
“Con gái sao?”
“Là con gái”.
Kiều Mẫn Hàng cắn nhẹ vào