XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341735

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1735 lượt.

làn môi mình, liếcmắt nhìn khắp một lượt thật kỹ càng khuôn mặt Phí Văn Kiệt: “Chị Gia Linh đã kể cho em biết rồi, người đàn ông bỗng nhiên hút thuốc, rồi hút thuốc, hay đột nhiên tức giận nổi điên lên một cách vô cớ, hoặc là ngồi tương tư để tâm hồn treo ngược cành cây không dưới năm phút liền, hoặc là tắt đèn đen nghịt nghe đi nghe lại những bài hát quen thuộc rồi xem những bộ phim cũng lại quen thuộc của ngày xưa, những biểu hiện này đều là chứng minh rằng anh ta đang giấu chuyện mù mờ ỡm ờ gì đó trong lòng đấy!”
Phí Văn Kiệt cười trừ: “Em ở cùng chị Gia Linhđó chẳng làm được việc gì tốt từ trước tới nay cả, cả ngày các cô ngồi nghiền ngẫm những việc như thế này thôi, anh thấy thật kỳ cục khó hiểu đấy, thế mà công ty của cô ấy lại không bị phá sản mới lạ chứ”.
Kiều Mẫn Hàng giận dỗi anh, hai tay đặt lên vai anh nũng nịu: “Anh phải nói thật cho em biết ngay đi, anh đang nghe bản nhạc này, có phải anh đang ngồi nhớ đến kỷ niệm cũ hay không, đó là chuyện gì, quá khứ gì vậy hả?”
Phí Văn Kiệt cong môi lên chối: “Quá khứ… quá khứ thế nào chứ?”
“Thế thì em lại hỏi anh tiếp, á à, anh cố ý giả vờ ngây thơ, nhìn thật là đáng ngờ lắm đấy!”
Phí Văn Kiệt vuốt nhẹ mái tóc rối tung cho thẳng xuống ngay ngắn của Kiều Mẫn Hàng:“Quá khứ nào và quá khứ ở đâu ra cơ chứ?”
“Không phải là việc, thì đó sẽ liên quan đến người rồi! Có phải người con gái đã đi cùng anh đi xem biểu diễn đó không?”. Kiều Mẫn Hàng chặn đứng họng anh, rồi mở to mắt làm bộ dạng xấu xí hù dọa anh, há to mồm lên cắn lên chiếc mũi của anh, “Em không quan tâm, anh mà không nói thì em sẽ cắn anh, anhnói mau cho em biết nào, nói mau!”
Phí Văn Kiệt mỉm cười ôm chặt eo của cô: “Chẳng có gì để nói được cả”.
“Không có gì để nói được thì cũng phải nói ra, cô ta… là người yêu cũ của anh phải không hả?”
Phí Văn Kiệt nhìn thẳng vào Kiều Mẫn Hàng rồi gật gật đầu.
Nụ cười trên môi của Kiều Mẫn Hàng bỗng trở nên nhạt nhẽo đi rất nhiều, thế nhưng ngay lập tức tươi rói hơn cả lúc nãy: “Anh rấtnhớ cô ấy phải không…”
Phí Văn Kiệt vặn nhẹ vào mũi của cô: “Anh bảo em ngốc nghếch hóa ra em đúng là ngốc nghếch thật đó! Anh đang nhớ đến cô ấy, thế nhưng không phải giống như em nghĩnhớ nhung theo kiểu đó đâu”.
“Thế thì nhớ như thế nào chứ?”
Phí Văn Kiệt ôm Kiều Mẫn Hàng vào trong lòng mình, xoa nhẹ vào đầu cô, đặt đầu cô ngả xuống bờ vai của anh, âm thanh của bản nhạc trong chiếc hộp âm nhạc đang vang lên những giai điệu cuối cùng rồi, tốc độ chuyển động cũng chậm đi rất nhiều. Anhlại nhấc lên tiếp tục vặn, lắng nghe tiếng nhạc một lần nữa phấn khích trở lại.
“Cô ấy đã học môn ballet từ khi mới có năm tuổi thôi, mười tuổi thì thi đỗ vào học viện múa Thượng Hải, học cho đến khi mười hai tuổi thì tất cả mọi người xung quanh đều nóirằng cô ấy rất có tiền đồ về lĩnh vực này, sau đó nữa thì…”
“Sau đó thì sao?”, Kiều Mẫn Hàng gặng hỏi tiếp.
Sắc thái trên khuôn mặt của Phí Văn Kiệt lộ rõvẻ trầm tư, nhưng may sao đèn tắt khiến chokhông gian lúc này vô cùng mờ tối huyền huyền ảo ảo, khiến cho gương mặt buồn bã ưu tư của anh càng khó nhìn thấy rõ: “Sau đó có một lần được nghỉ học trở về nhà, lúc đó anh mười bốn tuổi, rất nghịch ngợm ngang bướng, mà cũng rất lì lợm liều lĩnh nữa chứ. Anh đã lái trộm xe ô tô của ba anh, nhưng không may đã làm… đã làm đùi cô ấy bị gãy nghiêm trọng…”
“Á!”, Kiều Mẫn Hàng nhăn trán chau mày lên, “Sao lại như thế được cơ chứ! Thế cô ấy sauđó thì sao hả anh? Có phải sau đó cô ấy không thể tiếp tục múa được nữa?”
“Chân cô ấy bị gãy, sau khi bó bột vết thương đến ngày tháo ra thì phát hiện rằng hai đùi cô ấy biến thành dài ngắn chênh lệchhẳn nhau rồi, bình thường khi chạy hay đi bộthì không nhìn ra được, thế nhưng khi múa thì lại… Cho nên điều mà cô ấy sợ nhất là bị tàn phế đùi, mỗi lần nghe thấy những từ này đều là phản ứng vô cùng dữ dội…”
Kiều Mẫn Hàng cảm thấy vô cùng đáng tiếc, nhưng không cảm nhận được hàm ý trong câu nói của Phí Văn Kiệt vừa rồi: “Thế thì… Thế thì về sau nữa ra sao vậy? Chị ấy sau đóthì như thế nào hả anh?”
“Sau đó cô ấy trở về nhà, quay về một trường học bình thường để học, thành tích học tập rất tốt, phẩm chất đạo đức cũng tốt,năm nào cũng xếp vào hàng một trong ba học sinh giỏi nhất lớp. Ngoại hình cô ấy rất đẹp, trong trường đã từng có vô số nam sinhtheo đuổi thầm thương trộm nhớ cô ấy”.
“Thế thì chị ấy sẽ đau khổ lắm phải không anh, chị ấy không thể tiếp tục múa được nữa rồi mà!”
“Cô ấy từ trước không bao giờ nói đến hai từ đau khổ đâu, cả ngày lúc nào cũng cười tươi như hoa nở vậy… Có một lần anh đọc một mẩu quảng cáo đăng trên báo, một đoàn múa ballet của Ukraine sẽ đến thành phố Nam Kinh biểu diễn tiết mục Hồ thiên nga, thế là anh đã đưa cô ấy đi xem, hồi kịch thứ hai, đoàn biểu diễn múa thứ ba, anh và cô ấy đã ngồi ở hàng thứ nhất, phía trên là đội múa. Khi âm nhạc vừa mới vang lên thôi, tiết mục chưa bắt đầu thì cô ấy đã bật khóc nức nở… Cô ấy đã khóc như thế suốt hai tiếng đồng hồ liền, khóc một mạch không ngớt. Sau khi đã hết sạch giấy ăn lau nước mắt cho cô ấy rồ