Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341751
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.
i, anh chỉ còn biết cách là cởi áo khoác ra che mặt cho cô ấy mà thôi…”
Kiều Mẫn Hàng khong nói được một lời nào cả, câu chuyện này vốn đã rất bi đát thảm thương rồi. Lời kể của Phí Văn Kiệt tha thiết càng khiến cô lạnh buốt khắp con tim. Cô nắm thật chặt bàn tay của anh, một cái nắm tay đầy âu yếm thân mật.
Phí Văn Kiệt cúi đầu xuống, ánh mắt nhìn vàomột chốn xa xôi vô định trong không trung bao la kia, dường như anh có thể nhìn thấy thật rõ ràng từng nốt nhạc đang lấp lánh huyền ảo nhảy múa trên chiếc hộp này: “Kể từ ngày hôm đó, hàng năm vào ngày sinh nhật của cô ấy hay là ngày giáng sinh, tết năm mới, bất kể một ngày lễ tết to nhỏ nào, thì anh đều mua một chiếc hộp âm nhạc có hình cô thiên nga để tặng cho cô ấy. Anh nghĩ rằng, rồi sẽ có một ngày anh có thể đưacô ấy tận mắt đi xem những cô thiên nga đẹp nhất rực rỡ nhất trên khắp thế giới này. Khi đó vẫn sẽ ngồi ở hàng thứ nhất, và anh sẽ mang hai hộp giấy ăn thật to để lau nướcmắt cho cô ấy, để cô ấy muốn khóc như thế nào thì cứ thoải mái khóc một trận…”
“Văn Kiệt…”, Kiều Mẫn Hàng cắt lời Phí Văn Kiệt, giọng nhỏ nhẹ thì thầm bên tai anh, “Lúc đó anh vẫn còn rất nhỏ mà, không hiểu hết được mọi chuyện, chị ấy sẽ không trách gì anh đâu”.
Phí Văn Kiệt cười trừ trả lời cô: “Anh biết, cô ấy sẽ không trách móc bất cứ ai đâu”.
Tâm trạng Kiều Mẫn Hàng bồi hồi đến khó tả, cô đau cho nỗi đau của người con gái đó, nhưng trước nỗi đau trong giờ phút này đâycủa Phí Văn Kiệt thì cô lại càng đau khổ hơn anh rất nhiều.
“Văn Kiệt, có phải là anh… rất thích chị ấy đúng không?”
Phí Văn Kiệt thoáng chút hối hận vì đã kể quá nhiều cho cô biết, anh cười trừ ẩn giấu cảm xúc của mình lại: “Đúng vậy, anh đã thầm yêu trộm nhớ cô ấy như thế, nhưng mà cô ấy không thích anh, anh đã buồn bã thất vọng vô cùng để rồi phải bỏ sang Mỹ cho nguôi ngoai tình cảm. Ai ngờ được rằng lại quen em cơ chứ, sau đó thì em đã đột kích vào cuộc sống của anh như thế này đây”.
Kiều Mẫn Hàng thốt lên, quay trở lại trạng thái như lúc ban đầu: “Có anh mới là đột kích vào cuộc sống của em đấy chứ, anh nghĩ rằng anh là viên ngọc sáng hay sao chứ, cô nương này đến bây giờ vẫn còn cảmthấy hối hận vì lúc đó không nên để cho anhtheo đuổi một cách nhanh đến vậy chứ!”
Phí Văn Kiệt gãi đầu gãi tai đáp lại: “Sao anhlại nhớ lúc đó là em theo đuổi anh đấy chứ?”
“Anh mau mau vào trong nhà vệ sinh mà soi gương xem lại bản thân mình đi nhé, mặt thì giống như mặt ngựa, mà lông thì nhiều hơn cả lông vượn nữa chứ. Em theo đuổi anh, emlà bệnh nhân mắc bệnh tim chứ không phải mắc bệnh thần kinh anh có biết không hả?”. Kiều Mẫn Hàng cười e ấp, vùi mặt vào lòng Phí Văn Kiệt. Những nỗi đau không thuộc về mình thì sẽ quên đi rất nhanh chóng, cảm động nhiều nhất cũng chỉ trong một thời khắc mà thôi. Phí Văn Kiệt nói nói cười cười với Kiều Mẫn Hàng, khi âm thanh trên chiếc hộp âm nhạc chấm dứt anh liền đưa mắt nhìn dõi theo, mím thật chặt môi mình, nhưng không giơ tay ra vặn dây cót thêm lần nào nữa.
Trong một thành phố bên cạnh thành phố đó, liên tiếp trong hai ba tiếng đồng hồ liền mạch, âm thanh trên chiếc hộp âm nhạc đặt bên cạnh Diệp Tri Ngã vẫn còn đang du dương vang lên. Cô nhắm mắt mình lại, bắt đầu nhớ về bức màn biểu diễn quy mô lớn nhất, màu tim tím, được thêu ren hoa màu vàng ấy, toàn tập tác phẩm múa ballet Hồ thiên nga, như một bộ phim đang diễn ra trong trí óc của cô, chầm chậm diễn lại toàn cảnh đầy đủ từ đầu đến cuối. Cũng có lúc đến nằm mơ cô cũng nhìn thấy mình đang mặc một bộ váy múa cô thiên nga màu đen, biểu diễn tất cả hết ba mươi hai động tác múa quay vòng vừa chuẩn vừa vững chắc, khi dừng lại thì cúi xuống cảm ơn khán giả một cách đầy kiêu ngạo.
Cô trong cơn mê man hư hư thực thực không biết mình đã thiếp đi từ lúc nào, dường như là đang trong giấc mộng mị, thế nhưng bất ngờ tiếng nhạc vang lên khiến côgiật mình tỉnh giấc. Diệp Tri Ngã giống như vừa bị kim châm vào người nhói đau mà ngồi bật dậy, ngó nghiêng khắp gian phòng như đang cần tìm kiếm một vật gì. Một tiếng hát trong trẻo của trẻ thơ đầy ngộ nghĩnh vanglên: “Mặt trời đang nhô lên cao, bông hoa nhìn em mỉm cười, chú chim hót chào buổi mới, tại sao chú lại đeo cặp có chất nổ hả chú?”
Diệp Tri Ngã ngạc nhiên về lời ca trong bài hát này, cuối cùng cô phát hiện ra bài hát cất lên từ chiếc di động mà Kiều Thận Ngôn đã tặng cho cô. Cô vội vàng chạy xuống giường đi lấy di động lại. Ba chữ Kiều Thận Ngôn hiện sáng rõ ràng trên màn hình, giọng trẻ thơ vẫn đang tự tin táo bạo tiếp tục hát vang trong di động: “…Vừa kéo dây căng ra là cháu vội vàng chạy đi, đùng đùng đoàng đoàng một tiếng và thế là tất cả nổ tung ra mất rồi!”
“Thế con gái của ông ta bây giờ còn vờ bộ dạng nghèo khổ khó khăn như thế để cho ainhìn cơ chứ…”
Diệp Tri Ngã gãi đầu gãi tai cố gắng che giấunụ cười bất lực trên khuôn mặt cô, có các người mới là nghèo khó, tài sản cố định của cô nương này tính thêm với tài sản không cố định tổng cộng cũng phải có đến mấy triệu tệ. Đợi một ngà