Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1737 lượt.
y cầm một vạn tệ đi đổi thành loại tiền xu mệnh giá một xu rồi đổ toàn bộ vào các ống cống trong nhà các người, thì có mà cô nương này đè chết các người cũng nên! Biện pháp chiến thắng tinh thần trong bộ “AQ chính truyện” đúng thật là có hiệu quả, Diệp Tri Ngã tưởng tượng mình trong khung cảnh chiến thắng vang dội đã không nhịn được cười thốt lên thành tiếng, điệu cười lắng sâu trên khóe môi cong cong của cô, ánh mắt đưa xuống đất nhìn mang chút bẽn lẽn và cả một chút gì đó tinh quái. Khuôn mặt trắng trẻo được soi sáng dưới ánh mặt trời chói lóa, sự chói lóa nhìn từ xa như muốn xuyên thẳng được.
Kiều Thận Ngôn lái xe đi vào trong cổng của khu chung cư, khi anh chưa tìm thấy gara đỗxe nằm ở đâu thì đột nhiên nhìn thấy vẻ mặt vui cười như thế của Diệp Tri Ngã đang đi vềphía anh. Ánh mặt trời những tháng ngày đầu đông trở nên cứng đầu ương ngạnh hơn, chiếu sáng chói lòa tầm mắt của anh đằng sau cánh cửa kính của xe ô tô, giống như một trò chơi vậy, anh nhìn thấy cô trước và trói chặt cô trong đôi mắt rồi trong cả trái tim của anh. Vị thiếu gia họ Kiều tâm sự bay bổng nhắm hờ hai mắt lại, nhưng chân và taylại phối hợp chệch khớp nhau. Đây là lần đầutiên kể từ ngày anh biết lái xe đã làm cho xe bị chết máy khiến cho chiếc xe hàng hiệu đắtgiá đến vài tỷ lao đầu về phía trước. Anh cắn răng thốt lên vài câu chửi thề, khởi độnglại xe rồi ngẩng đầu lên, Diệp Tri Ngã lúc này cũng đã nhìn thấy anh rồi.
Khi nụ cười không còn hiện lên trên khuôn mặt của Diệp Tri Ngã nữa thì cũng chính là lúc Kiều Thận Ngôn mím chặt đôi môi của mình lại. Tâm trạng vui vẻ của buổi sớm nay thức dậy giờ dường như không còn được vui tươi như thế nữa. Anh lập tức dừng xe lạimột bên đường, chưa kịp mở cánh cửa xe ra,thì một cặp vợ chồng trung niên trạc tuổi hơn bốn mươi liền dừng bước ngay bên cạnh Diệp Tri Ngã. Sắc mặt Diệp Tri Ngã lúc này bỗng dưng biến màu, cô nhìn người đàn ông trước mặt mà nở một nụ cười thật giả tạo: “Chú Lý, lâu lắm không được gặp chú rồiạ”.
“Thật là cháu đó sao hả Tiểu Diệp. Tối hôm qua chú nhìn thấy đèn điện nhà cháu chiếu sáng, chú còn băn khoăn mãi rốt cuộc là chuyện gì vậy chứ, ha ha ha…”
“Vâng ạ, cháu mới quay về từ tối ngày hôm qua thôi ạ”.
“Mấy năm rồi còn gì nữa, phải có đến… năm năm rồi đấy phải không…” Người đàn ông trung niên than ngắn thở dài với cô, “Phó thị trưởng Diệp… Cũng đã bao nhiêu lâu như thế rồi cơ mà”.
Nụ cười mà Diệp Tri Ngã cố gắng lắm mới thể hiện được trông có vẻ rất vất vả gượng gạo, cô nắm thật chặt các túi đồ, khống chế bản thân hết sức lễ phép trả lời và đối diện với cái nhìn dò xét đầy ẩn ý tò mò của ngườiphụ nữ đang đứng bên cạnh chú. Diệp Tri Ngã trước nay luôn tưởng rằng mình đã đạt đến trình độ đủ để tỏ ra dày mặt, đủ để không quan tâm bất cần đời với các loại thị phi trong xã hội rắc rối đầy phức tạp này, thếnhưng kỳ thực mà nói, cô vẫn còn non nớt lắm, ngây ngô lắm trong cách thể hiện này, côchỉ biết duy nhất một cách là trốn tránh đằng sau lưng mọi người rồi một mình dùng những phương kế trong “AQ chính truyện” để tự mình an ủi mình. Một khi phải đối diện với những ánh mắt nghi ngờ đầy hàm ý nhamhiểm nào đó thì cô thật sự không biết phải làm sao mới có thể bỏ đi hết vết tích của những cái nhìn đó trên khuôn mặt của cô nữa.
Vết tích… Cô mỉm cười chớp liên tiếp hai hàng mi, hoặc là những vết tích này được in bằng mực không phai rồi cũng nên, hằn rõ trong bộ não của cô, một hàng chữ đậm nét kéo quanh bao bọc một hình ngôi sao bé nhỏ: rồng sinh ra rồng, phượng sinh ra phượng, đàn chuột đẻ con thì con của chúng đều biết đào hố đào hầm cả. Khi người phụ nữ này nhìn chằm chằm vào cô, chắc chắn bà ta sẽ nghĩ ngay đến việc cô sẽ là một con chuột nhỏ đó, đào hầm rồi lại mải miết đào cho đến khi không còn lối nào nữa, đành phải ngựa quen đường cũ quay trở lại chốn khi xưa mà thôi.
Cô càng ngẩng cao đầu lên thì tâm tư kỳ thực lại càng bị ép xuống nhiều hơn, ép đến mức độ không còn ép xuống thêm được chútnào nữa rồi… Ép nặng giống như là đang cócả một cánh tay nặng trĩu đè lên bờ vai mỏng manh của cô vậy.
Kiều Thận Ngôn khoác vai Diệp Tri Ngã một cách rất quen thuộc tự nhiên, hướng đến bộmặt đang cúi gằm xuống của cô mà nói: “Saolâu như thế mới xuống đây hả em?”
Diệp Tri Ngã lần đầu tiên được nhìn thật rõ rệt khuôn mặt Kiều Thận Ngôn trong khoảng cách vô cùng gần như thế này, có rất nhiều việc và cũng có rất nhiều người thế nhưng đây lại là lần đầu tiên cô bị bao bọc bởi hương thơm nhè nhẹ vị thuốc lá trên người anh, anh đến và đem lại cho cô thứ cảm giácan toàn ngay lập tức, khiến đôi tay đang xách đồ được thoải mái nhẹ nhàng hơn hẳn, đôi mắt mỏi mệt cũng có thể cúi xuống một cách bình yên không lo nghĩ, và cũng khôngcòn phải lo lắng tìm cách đối diện với những tia nhìn sắc cạnh như chỉ muốn khía vào người cô.
Vợ chồng chú Lý mặc dù đã biết rõ ràng rằng Diệp Tri Ngã đã chào hỏi và cáo từ tạm biệt họ rồi, nhưng đi được một đoạn đường vẫn còn quay đầu ngoái lại nhìn, nhòm ngó người thanh niên trẻ trung đẹp trai đang đứng cạnh cô con gái ông Diệp Toàn kia, và còn