Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341736

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1736 lượt.

nhìn cả chiếc ô tô hàng hiệu sang trọng đắt tiền kia nữa.
Diệp Tri Ngã cảm thấy thật yếu lòng khi nhìn vào Kiều Thận Ngôn và gật đầu rồi cười với anh: “Em cảm ơn anh”.
Bàn tay của Kiều Thận Ngôn vẫn còn đặt lên vai Diệp Tri Ngã, anh khoác vai cô và rẽ sangmột hướng khác đi đến phía đậu xe lúc nãy, giúp cô mở cánh cửa phụ ra và ần cần chỉ bảo: “Lên xe đi em”.
Diệp Tri Ngã đưa tay nắm vào cánh cửa: “Làm gì vậy ạ?”
“Đi ăn sáng”.
“Em…em, em đã ăn sáng rồi…”
“Thế thì ăn thêm một lần nữa”.
“Em đã no lắm rồi…”
“Anh đói quá”.
“Em thật sự đã ăn xong rồi!”
Cánh tay Kiều Thận Ngôn đang đặt lên vai Diệp Tri Ngã ép xuống thật mạnh ôm chặt lấy bờ vai của cô, hai mắt cũng nheo lại: “Em đi ăn cùng anh nhé”.
Diệp Tri Ngã tách ra một bước rời xa anh, bỏ mặc cánh tay anh rơi xuống và cười rất tươi, cô nói với anh: “Thế thì, thế cũng được…”
Cô nói xong ngồi luôn vào trong xe như tìm nơi để trốn tránh được anh.
Nhưng cánh cửa xe không được khép lại ngay lập tức.
Dáng người Kiểu Thận Ngôn cao to vạm vỡ, khi anh đứng thẳng người lên thì trông anh còn cao hơn cả nóc chiếc xe ô tô cao cấp hiện đại này, bắt buộc phải cúi người thấp xuống thì mới đối diện được với Diệp Tri Ngã đang ngồi ở bên trong. Một tay anh đặt lên trên cánh cửa xe, một tay còn lại đặt trên nóc xe, che kín cả một tầm nhìn của Diệp Tri Ngã. Anh cúi người xuống nhìn chằm chằm vào cô một hồi rất lâu, rồi bất ngờ nhỏ giọng như thì thầm vào tai cô: “Mắt nhìn của anh từ trước đến nay đều rất cao đấy”.
Tia phòng vệ bất chợt lóe sáng lên đến độ cao nhất trong đầu óc Diệp Tri Ngã, Kiều Thận Ngôn sẽ tiếp tục nói câu gì đây? Mắt nhìn từ trước đến nay rất cao, nhưng riêng lần này thì không hề cao như thế, lại đi thíchmột người con gái rất tầm thường nếu như không nói là chẳng có lấy chút gì sắc sảo hơn người như thế này cả. Dương Tiêu cũng đã từng nói với Hiểu Phù như vậy đó, không sai một chút nào đâu, anh nói rất đúng mà, đến em còn không thể tin nổi chính mình nữa,nhưng mà đây là sự thực, em thực sự đã cắn trúng vào bàn tay anh mất rồi…
Những dòng chữ như thế này đem ra lừa dốinhững cô bé chưa đến hai mươi tuổi dường như không có lợi, không được tốt cho lắm, thế nhưng phải làm thế nào để trả lời anh một cách bình tĩnh hợp lý và không bi lụy được, có như vậy mới giống được diễn viên nữ chính trong bộ phim truyền hình đó, trôngcô rất biết cách lừa dối và cũng không khác gì một cô ngốc cả…
Kiều Thận Ngôn càng cúi đầu xuống thấp hơn nữa, trên khuôn mặt sáng sủa rõ nét này hiện lên một nụ cười nhạt nhẽo đầy ẩn ý, khi anh tập trung hết tinh thần nhìn chăm chăm vào một ai đó, ánh mắt của anh lộ rõ vẻ sắc sảo, không được mềm mại cho lắm và cũng quá thẳng thắn giống như xét nét vậy, cho nên nụ cười của anh trông cũng không khácgì lưỡi dao khắc nghiệt xuyên thẳng vào mắtngười khác. Cánh tay trái đặt trên nóc xe của anh cũng từ từ hạ xuống phía dưới, giúp cô vén lọn tóc rối vào bên mang tai. Diệp Tri Ngã ngồi yên bất động không biết phải phản ứng gì cho phù hợp, cô nghe thấy tiếng anh nhỏ nhẹ thầm thì bên tai: “Anh đã thích em rồi nên em phải tự tin lên mới được”.
Đây - đây - đây - đây - đây là…
Đây được gọi là lưỡi dao mềm mại đó sao? Hay là lời an ủi vụng về thô kệch nhất? Làm gì có loại kịch bản nào luôn luôn bất khả chiến bại được cơ chứ!
Diệp Tri Ngã cắn chặt môi, nó giống như miếng vải căng phồng thẳng tắp trải dài trênmặt hồ nước phẳng lặng không một chút gợn sóng thì bỗng nhiên có một lưỡi dao sắcnhọn cắt tuột thành một lỗ hổng rất to với tốc độ vừa nhanh vừa trơn tru, phản ứng còn chưa kịp, đầu vết rách bề mặt khiến chokhông còn cách nào có thể hàn gắn lại đượcnữa. Cô nghiêng người về sau, cả người bị chiếc ghế chặn đứng lại, cười gượng đầy vẻấp úng do dự: “Con mắt nào của anh khôngnhìn thấy sự tự tin trong em? Em nhìn anh… Em nhìn anh thì lại thấy anh có vẻ như là quátự tin vào mình rồi thì đúng hơn…”
Kiều Thận Ngôn đương nhiên sẽ cong môi ngay lên phản ứng câu nói của cô, anh nhìn cô say đắm, đứng thẳng người lên đóng cánh cửa xe lại, bước những bước dài rồi ngồi vào trong ghế lái xe, khởi động xe chạy ra khỏi khu chung cư, đi ra phía đường lớn.
Trong tất cả những người đàn ông mà Diệp Tri Ngã đã từng tiếp xúc qua thì Kiều Thận Ngôn là người đàn ông có sức hấp dẫn nhất đối với cô, trong xe vẫn phảng phất mùi hương nhè nhẹ của thuốc lá đọng trên cơ thể anh lúc nãy, và lại còn có cả mùi thơm của bộ ghế được làm bằng da trong xe nữa,thỉnh thoảng thoáng qua chút hương thơm thoang thoảng của nước hoa.
Diệp Tri Ngã không hiểu nhiều về nước hoa cho lắm, cô chỉ biết rằng nó ngửi vào thì rất thơm, mùi nước hoa đầy nữ tính mềm mại thơm nồng trộn trong hai loại hương thơm dành cho phái nam không hề lộ ra một chút gì gọi là nồng nực cả. Cô đan xen hai bàn tay và đặt dưới đùi, đôi mắt hơi liếc về phía Kiều Thận Ngôn. Anh không mặc áo khoác, chiếc áo sơ mi màu đen được xắn lên vài gấpở tay áo, khi anh lấy sức quay vô lăng, cô nhìn thấy rõ cơ bắp trên cánh tay phải của anh cuộn lên một cách đầy khiêu khích.
Khi lái