Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341742

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1742 lượt.

xe đi đến một nơi chưa xa lắm thì tiếngchuông di động của Kiều Thận Ngôn đột nhiên vang lên, anh lắp tai nghe vào và nghe điện thoại: “Đồ gì ạ, quên ở đâu chứ?”
Đầu dây bên kia có tiếng con gái vang lên, Kiều Thận Ngôn nhìn vào chiếc ghế phụ bên cạnh, đưa tay lục khắp chiếc hộp đựng đồ đặt phía cửa xe, nói với Diệp Tri Ngã rằng: “Một sợi dây chuyền, nhìn xem có thấy hay không”.
Diệp Tri Ngã đưa tay vào trong chiếc hộp đómò mẫm, rồi cầm ra một sợi dây chuyền được làm bằng đá rất xinh xắn, sáng loáng, được khắc thành rất nhiều hạt to to nhỏ nhỏ không giống nhau, một sợi dây chuyền nhìn thoáng qua thôi là có thể biết được rằng giátrị của nó rất đắt đỏ. Kiều Thận Ngôn cúi xuống lắc lắc: “Thật chẳng có điểm nào tốt được cả, làm sao mà lúc nào cũng quên cái này quên cái kia được như thế”.
Giọng người con gái trong đầu dây điện thoại bên kia bật cười. Kiều Thận Ngôn cũngân cần điềm đạm nói với cô ấy: “Thôi được rồi, được rồi đấy, bây giờ sẽ đến đưa cho luôn đây, vài phút nữa sẽ tới nơi luôn, đứng ở cạnh cửa phòng tiếp khách đợi nhé”.
Chiếc xe rẽ qua một ngã ba đường, đi đến một khách sạn cao cấp nhất hiện đại nhất của Hải Thành, một người con gái dáng vẻ thanh cao, dung nhan tướng mạo hơn người đã đứng sẵn ở cửa phòng tiếp khách từ bao giờ. Khi xe anh vừa dừng thì cô ta liền bước nhanh đến, dùng cặp mắt vô cùngtò mò nhìn chăm chăm vào Diệp Tri Ngã, mỉm cười gật đầu với cô rồi đi về phía Kiều Thận Ngôn đang ngồi, giơ tay đỡ sợi dây chuyền mà Kiều Thận Ngôn đưa qua cánh cửa xe: “Cảm ơn nhé, đã tìm khắp cả buổi rồi, hóa ra đúng là quên ngay trên xe này”.
Kiều Thận Ngôn cười đầy vẻ thân mật: “Chỉ có cô mới có thể tùy tiện đặt những thứ này một cách linh tinh vô tội vạ như thế”. Cô gái xinh đẹp đó nhún vai, mỉm cười vẫy tay ra hiệu chào tạm biệt, rồi rảo bước vào trong khách sạn.
Diệp Tri Ngã cúi nhìn xuống và thở một hơi dài. Tâm trạng lo lắng hiện hữu suốt từ tối hôm qua đến tận bây giờ bỗng chốc thoải mái hẳn lên. Mùi nước hoa thoảng nhẹ trên người cô gái xinh đẹp chính là mùi thơm phảng phất trong xe của Kiều Thận Ngôn. Hóa ra những lời tỏ tình buổi tối hôm qua ấy, và cả cú điện thoại lúc nửa đêm của anh nữa chẳng qua chỉ là đùa giỡn với cô mà thôi, thế thì tốt quá rồi, thế thì tốt quá rồi! Là ai đã từng nhắc nhở với cô rồi mà, đại thiếu gia họ Kiều này rất đào hoa, xung quanh anh đầy những áo hồng áo xanh lả lướt, và tri thức cũng như học vấn của những áo hồng áo xanh này đều rất cao, phải nói là dùng mây để dệt thành những sợi vải thổ cẩm đỏ thì đúng hơn! Diệp Tri Ngã đưa mắt nhìn ra khung cảnh phía ngoài xe, cảm thấy buồn cười và nhếch môi lên.
“Cười gì mà ngố vậy em!”. Kiều Thận Ngôn sau khi lái xe đi ra khỏi khách sạn đó quay lại nhìn cô, Diệp Tri Ngã ngồi thẳng lưng, giọng nhẹ nhàng nói với anh: “Đi đâu ăn sáng ạ?”
“Em không phải là người Hải Thành sao, giới thiệu một chỗ nào đó ngon ngon đi?”
Diệp Tri Ngã lắc đầu trả lời: “Em làm sao biết được nơi nào ăn ngon, khách sạn đó không cung cấp đồ ăn sáng hay sao?”
“Anh không ngủ ở trong khách sạn đó”.
“Á?”, Diệp Tri Ngã phá lên cười, “À”.
Kiều Thận Ngôn lại đưa mắt nhìn vào cô hỏi: “À cái gì hả?”
Diệp Tri Ngã lắc đầu nói: “Không có gì ạ, chỉ có điều là…”
“Là gì chứ?”
“Chỉ có điều là… Cái kia…”
Kiều Thận Ngôn nhăn trán nhau mày lên vặn hỏi lại: “Em thuộc tuổi kem đánh răng hay là kem đánh giày thế hả? Tại sao lần nào nói cũng chỉ tiết kiệm thốt được ra có mỗi vài từ như vậy?”
Diệp Tri Ngã mỉm cười đáp lại: “Ý em muốn nóilà, vị tiểu thư lúc nãy có lẽ càng là người thích hợp để lựa chọn hơn đấy, chị ấy mà diễn làm người yêu của anh thì chắc chắn sẽcó sức thuyết phục hơn hẳn so với em”.
Đèn giao thông màu xanh vẫn còn năm giây nữa mới chuyển sang đèn vàng, nhưng Kiều Thận Ngôn đã đạp nhẹ phanh cho xe dừng lại ngay trước vạch phân cách, quay đầu sang nhìn Diệp Tri Ngã, hàng lông mày nhướnlên. Anh dùng cặp mắt như vậy, tư thế như vậy để nhìn chằm chằm vào cô, ba mươi giâyđèn đỏ trôi qua vô cùng nhanh, luồng xe đằng sau vang lên những hồi còi giòn giã thúc giục. Diệp Tri Ngã cất cao giọng nói với anh: “Anh làm cái gì thế, mau lái xe đi!”
Kiều Thận Ngôn quay đi, hai tay cầm chặt vào vô lăng nhưng anh không cho xe đi theo làn đường thẳng mà lại đảo xe rẽ sang phía bên trái đường, phương hướng định cho xe quay đầu lại, rồi trở về khách sạn lúc nãy anh đã đi đến. Anh cho xe dừng lại garađể xe, rồi nắm lấy bàn tay của Diệp Tri Ngã, đưa cô đi vào bên trong phòng tiếp khách của khách sạn đó, đi vào thang máy lên tầngthứ mười hai, và sau đó nhấn chuông một gian phòng đôi của tầng thứ mười hai này.
Người đi ra mở cửa lại chính là ông tổng giám đốc của tập đoàn gang sắt Ninh Huy - ông Kiều Giám An, ông nhăn trán khó hiểu rồi bắt tay Diệp Tri Ngã: “Lâu quá không gặp rồi, bác sỹ Diệp”.
Diệp Tri Ngã vừa xấu hổ vừa bối rối, giơ tay phải ra bắt tay với ông Kiều Giám An một cách lịch sự nho nhã, còn tay trái của cô đã bị giữ chặt trong lòng bàn tay phải của KiềuThận Ngôn, suốt cả quãng đường bàn tay của cô không thể cử động