The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341747

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1747 lượt.

được, không thể nhúc nhích được. Kiều Thận Ngôn nhìn con trai mình rồi lại nhìn bác sỹ Diệp: “Chúng tôi chuẩn bị quay trở về thành phố Nam Kinh rồi,cháu đến đây… Có việc gì không vậy?”
Một khuôn mặt xinh đẹp đài các ngó ra từ phía đằng sau ông Kiều Giám An, chính là người con gái mỉm cười chào Diệp Tri Ngã lúc nãy. Cô quay sang nhìn Kiều Thận Ngôn chớp chớp hai hàng mi và nói: “Anh chẳng phải đã nói là không đi cùng chúng tôi về thành phố Nam Kinh cơ mà? Sao thế, bây giờlại đổi chú ý rồi đấy hả?”
Kiều Thận Ngôn đưa bàn tay trái của Diệp TriNgã đến bàn tay trái của mình, cánh tay phảigiơ lên ôm sát bờ vai của cô, giọng nói nhẹ nhàng và rõ ràng: “Ba, con chính thức giới thiệu cho ba biết, đây là người yêu của con, Diệp Tri Ngã”.
“Ai? Người yêu của ai hả?”
Mặt Diệp Tri Ngã đỏ lên như quả cà chua, khuôn mặt nóng bừng không tài nào ngẩng đầu lên được, cô lấy hết sức mình ấn mạnh vào bàn tay Kiều Thận Ngôn, sức cô yếu ớt như đứa trẻ thơ đòi giằng tay anh ra: “Anh, anh, anh… Anh nói hồ đồ gì chứ!”
Kiều Thận Ngôn chớp chớp mắt, còn Diệp Tri Ngã thở một hơi rất mạnh lườm anh một cái rõlâu, mỉm cười gượng gạo nói với ông Kiều Giám An và cô gái xinh đẹp đang đứng cạnhcánh cửa của gian phòng đôi này đang trợntròn vì bất ngờ không hiểu: “Không có chuyện đó đâu ạ… Không thể có chuyện đó đâu ạ, đừng nghe lời anh ấy nói như thế, cháu cháu…”
Cô vừa nói vừa bước lùi về phía sau, quả thật cô cảm thấy vô cùng bối rối không biết nên tiếp tục như thế nào nữa, liền vội vàng chạy ra khỏi chốn này, chạy đi thật xa. Kiều Thận Ngôn không chạy đuổi theo cô ngay lập tức. Anh nhìn bóng dáng chạy vội vã của Diệp Tri Ngã, rồi lại chuyển hướng nhìn vào người ông Kiều Giám An đang đứng trước mặt anh.
Người con gái xinh đẹp đặt tay lên vai ông Kiều Giám An, thốt lên giọng nhỏ nhẹ: “Anh Giám An…”
Ông Kiều Giám An với vẻ mặt nghiêm nghị nhìn người con trai có dáng hình còn cao tovạm vỡ hơn cả mình, nhìn vào trong đôi mắt của con trai hiện rõ vẻ vừa xúc động lại vừatrầm tư mông lung, rồi cuối cùng cũng cười thành tiếng. Ông vừa cười vừa vỗ vỗ vào vai cậu con trai: “Tùy con, tùy con đấy, chỉ cần con có đủ bản lĩnh theo đuổi đến cùng là được rồi”.
Kiều Thận Ngôn mỉm cười đầy ý nhị sâu xa, nháy nháy mắt trái với ba, rồi quay người chạy đuổi theo bóng dáng vừa khuất xa của Diệp Tri Ngã.






Đó là giọt lệ đọng trên khóe mắt sao?
Diệp Tri Ngã bước đi thật nhanh trong tâm trạng tức giận vô cùng không cần biết đó cóphải là trò chơi hay không, chỉ biết rằng cách làm của Kiều Thận Ngôn rõ ràng là quá đáng không thể chịu đựng nổi! Cô có thể chấp nhận sự áp đặt và gia trưởng của anh,thế nhưng không thể chấp nhận được sự thiếu tôn trọng của anh đối với cô như thế. Đây được coi là cái gì vậy? Có phải vì anh ta đang thiếu một cô người yêu để bù lắp chỗ trống nên đã coi cô như thứ trò chơi muốn làm gì thì làm chăng?
Hải Thành là một thành phố nhỏ, con đường không trải rộng như trong thành phố Nam Kinh, hai hàng cây ngân hạnh trải dài tít tắp hai bên đường giờ đã chuyển sang màu vàng kim, những chiếc lá bay lất phất bị gió thổi đung đưa trong không trung bao la, từng chiếc từng chiếc từ trên cây bay nhẹ nhàng rợp đầy xuống lòng giẫm lên trên. Tay của Diệp Tri Ngã bị nắm chặt trong lòng bàn tay của Kiều Thận Ngôn, cơ thể cô cũng bị kéo ngược lại về phía anh. Giữa con đườngnày, giữa thanh thiên bạch nhật chốn công cộng này, Diệp Tri Ngã không muốn làm ầm ĩ lên một cách khó xử, mặt cô dài ra nghiến haihàm răng lại và nói: “Đủ rồi đấy Kiều tiên sinh ạ, việc gì cũng đừng nên làm quá đáng lên như thế chứ!”
Bộ dạng Kiều Thận Ngôn tỏ ra vô cùng bình thản và vui vẻ: “Anh quá đáng sao? Khi nào vậy nhỉ!”
Diệp Tri Ngã nhắm nghiền mắt lại thở một hơi thật dài: “Kiều tiên sinh, tôi không chửi người khác không có nghĩa là tôi không biết chửi đâu đấy, anh bỏ ngay tay ra, đừng có mà éptôi văng ra lời chửi tục ngay giữa đường như vậy”.
Kiều Thận Ngôn không hề tức giận vì lời nói của cô vừa thốt ra, mà chỉ mỉm cười nói: “Xem ra không khuất phục được không đànhlòng cam chịu đây, từ trước tới nay câu nói này đều là do anh nói với người khác, bây giờ thì lại đến lượt anh bị người khác đối xử y như vậy”.
Diệp Tri Ngã giơ tay lên đấm vào ngực của anh, nhưng hai tay của cô lại bị nắm chặt lấy.Cô giương to đôi mắt lên giận dỗi nhìn vào anh, một người đàn ông đẹp trai như thế nàymà lại có thể giở trò lưu manh ngay giữa đường phố như vậy được sao. Thế giới đúng là đã thay đổi mất rồi! “Người họ Kiều kia, tôi gào gọi người lên thật đấy! Anh không muốn vào đồn cảnh sát thì bỏ ngay tay tôi ra!”
Kiều Thận Ngôn nhún nhún hai vai: “Chỉ cầm nhẹ vào tay thì làm sao phải vào đồn cảnh sát cơ chứ, mà nếu em thật sự muốn anh đi vào trong đó, thì chắc anh vẫn phải tiếp tụccố gắng thêm nữa thôi”.
Anh nói xong mỉm cười thật tươi và áp mặt xuống đầu Diệp Tri Ngã, hơi thở của người đàn ông áp sát vào khuôn mặt của cô, khiến cho cô cảm thấy sợ hãi, sắc mặt trở nên trắngbệch và tái nhợt. Thế