Bán Tình Yêu Hận Là Cách Tôi Chiếm Đoạt Em
Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341748
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1748 lượt.
nhưng mọi sự chống cựcủa cô đều bị hai cánh tay của Kiều Thận Ngôn khống chế cho vô hiệu. Cô bị ép chặt cơ thể vào trong lòng anh, chỉ còn đầu đang lắc lư chống cự lại, sự trốn tránh thân mật âu yếm như thật như giả đối với mình.
Kiều Thận Ngôn chỉ có ý dọa và đùa giỡn với Diệp Tri Ngã mà thôi, cho nên cô càng chống cự đòi thoát ra ngoài thì anh lại càngcảm thấy hứng thú buồn cười, anh lấy sức kéo đầu cô xuống thấp hơn, áp vào lòng của anh, đôi môi của anh càng gần vầng trán của cô hơn, vầng trán trên khuôn mặt trắng bệch chỉ còn duy nhất làn môi là đỏ hồng mà thôi.
Chỉ trong một khoảnh khắc, cơn gió lạnh đầu đông kéo về khiến cho người ta buốt tái, sự lạnh lẽo xuyên qua da thịt và ngấm vào trong xương cốt cơ thể. Toàn thân Diệp Tri Ngã đều nằm gọn trong vòng tay ôm chặtcủa Kiều Thận Ngôn, đầu cô cũng không cònlắc lư động đậy thêm được nữa rồi. Anh thật sự không phải là muốn hôn cô nhưng môi anhlại đặt nhầm xuống bờ môi đang lạnh lẽo run lên vì gió, sát gần với đôi mắt đen láy đang nhìn ngước lên của cô, hai hàng mi dài không ngừng chớp chớp. Lúc nãy Diệp Tri Ngã còn chống cự lại mạnh mẽ như thế cơ mà, chỉ trong giây lát đã mềm yếu khẽ khàng,e ấp giống như đứa trẻ vừa làm sai vậy, bị bao bọc bởi hơi thở của anh, vòng tay ôm chặt của anh, bị nụ hôn này trừng phạt theo.
Kiều Thận Ngôn không thể nhớ chính xác được là anh đã từng hôn bao nhiêu người con gái rồi, có những nụ hôn là tình cảm thật sự không thể kiềm chế được, nhưng cũng cónhững nụ hôn chỉ là thoáng qua đùa giỡn giống như tham gia một trò chơi mà thôi, và có những nụ hôn như lời chúc phúc không liên quan gì đến tình yêu cả. Thế nhưng nụ hôn bất ngờ xảy ra ngay tại lúc này khiến cho anh có môt thứ cảm giác vô cùng lạ lẫm, vô cùng khác lạ, nụ hôn nằm ngoài dự đoán, phải nói dường như là vui mừng kinh ngạc thì đúng hơn, giống như ngày sinh nhật ấy tưởng rằng tất cả mọi người đã quên bẵng đi rồi, mở cửa bước vào gian phòng tối om như mực, ánh đèn điện đột nhiên chiếu sáng rực rỡ, một phòng đầy người đứng dậy vanglên những lời chúc tụng mừng sinh nhật vui vẻ, những sợi tơ hồng lấp lánh rơi đầy xuống như mưa, một hộp bánh ga tô sinh nhật được bưng lên, khắp miệng khắp tâm hồn đều ngập tràn vị ngọt ngào êm ái.
Anh bần thần đứng sững người ra, ngoài sự tiếp xúc nhẹ nhàng âu yếm này ra, anh khôngbiết tiếp theo sau đó nên làm như thế nào nữa, phải hôn như thế nào cho đúng cách, cho đúng kỹ thuật, cho đủ để hấp dẫn được đối phương, lúc này đây anh dường như đã quên hết sạch, chỉ biết cúi đầu xuống nhìn thật lâu vào mắt cô, rồi lo lắng hoang tưởng nghĩ rằng nếu như anh còn tiếp tục như thế nữa thì sẽ có thể tận hưởngđược hương vị ngọt ngào nào nữa đây.
Những chiếc lá ngân hạnh màu vàng kim xoáy tròn giữa không trung và rơi xuống lòngđường mỗi lúc một nhiều hơn, người đàn ôngcao to vạm vỡ đang ôm ghì người con gái anh yêu vào trong lòng, từng tia nắng chiếu rọi qua cố gắng tìm kẽ hở để len lỏi vào giữakhoảng cách của hai người đang ôm sát lấy nhau. Kiều Thận Ngôn hôn cô thắm thiết, hôn rất lâu. Nụ cười hạnh phúc đọng trong mắt anh như muốn rơi bật ra ngoài, cánh tay anhôm eo cô kéo vào lòng mình chặt hơn, gần sát hơn, hóa ra tay của Kiều Thận Ngôn. Cô không muốn lộ ra thần sắc khác thường nào trước mắt Phí Văn Kiệt và Kiều Mẫn Hàng cả, bên cạnh cô, cánh tay thừa lại duy nhất là của Kiều Thận Ngôn, cánh tay ấm áp chắc nịch.
Kiều Thận Ngôn không che giấu sự không hàilòng của mình đối với cô em gái: “Lẩm bẩm cái gì nữa hả, không chịu ngoan ngoãn ngồitrong nhà mà chạy loăng quăng đến nơi này làm gì, em đã quên hết lời dặn dò của bác sỹrồi sao?”
Kiều Mẫn Hàng tỏ dáng vẻ cau có xấu xí nhưma chê quỷ hờn trả lời anh: “Anh Phí Văn Kiệt đã hỏi qua bác sỹ rồi mới đưa em đến nơi này chứ bộ! Xem anh nói giống như anh đang trách em đã chặn ngang công việc tốtlành của anh rồi thì phải, được rồi, được rồi, được rồi chúng em không làm phiền anh nữalà được chứ gì. Anh muốn tiếp tục như thế nào nữa thì cứ thản nhiên tiếp tục đi nhé, emđi tìm ba đây, xì!”
Cô nói xong liền quay người đi, dắt tay Phí Văn Kiệt bước đến khách sạn cách đó chỉ vài bước chân. Kiều Thận Ngôn đã kịp phản ứng luôn, buông bàn tay Diệp Tri Ngã ra, chạy tới nắm vai cô em gái bé nhỏ và nói: “Nói với cô hai câu mà cô đã bắt đầu giận dỗi rồi hả cô tiểu thư kia. Ba đang bận giải quyết việc trong tập đoàn, em đừng có đến làm phiền ba lúc này nữa. Đi nào, anh còn chưa đi ăn sáng, tìm nơi nào đó cùng ăn sáng nhé?”
Kiều Mẫn Hàng ương bướng không thèm nghe theo anh: “Không thèm đi ăn với hai người, em đã ăn xong rồi. Em không đến làm phiền ba nữa, thế thì em đến khách sạn đặt một phòng không được hay sao chứ? Em sẽ ở lại đây chơi hai ngày với anh Phí Văn Kiệt”.
Kiều Thận Ngôn nén chặt sự tức giận vào trong lòng, cười một cách gượng gạo và nói:“Phòng thì nhiều vô kể, em vội vàng làm gì. Em ở đây đợi anh một chút, anh đi lấy xe cái đã”.
Kiều Mẫn Hàng vẫn không ngừng thốt lên những tiếng giận dỗi nũng nịu làm khó anh. Kiều Thận Ngôn đã nắm lấy tay Diệp Tri Ngã và kéo cô bước nhanh đến phía