Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341750
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1750 lượt.
sân của khách sạn. Mở cánh cửa xe và ngồi vào bên trong, anh thở một hơi thật dài thật mạnh, giọng nói cứng rắn và thẳng thừng với cô: “Chuyện của dì họ anh ở Hải Thành này, đừng nói cho Tiểu Mẫn biết đấy”.
Diệp Tri Ngã nhìn chằm chằm vào anh, gật đầu đồng ý. Anh khởi động cho xe chạy đi, rồi giống như cần giải thích như cần giải thích thêm điều gì đó, anh nói tiếp với cô: “Mẹ anh đã ra đi từ rất sớm, một mình dì luôn luôn quan tâm chăm sóc cho ba và bọn anh, chỉ có điều là… Chỉ có điều là Tiểu Mẫn không đồng ý chuyện của ba và dì ấy. Anh sợ Tiểu Mẫn mà biết thì bệnh tim của em ấy lạitái phát thì sẽ nguy hiểm vô cùng”.
Diệp Tri Ngã nuốt nước bọt vào trong họng, nhẹ nhàng thốt lên tiếng vâng trả lời anh.
Kiều Thận Ngôn còn gọi điện cho ông Kiều Giám An đang ở trong khách sạn, sau đó mới lái xe ra khỏi đây, đi đón cô em gái và Phí Vănkiệt đang đứng đợi ven đường, rồi chầm chậm lượn vài vòng trên đường phố, tìm một nhà hàng trông có vẻ không đến nỗi nào lắm dừng lại ăn sáng. Anh gọi cả một bàn tràn ngập thức ăn với nhưng màu sắc hương vị đầy đủ cả, thế nhưng không một ai trong họ có cảm hứng ăn ngon lành. Diệp Tri Ngã lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế của mình, tay cầm một chiếc bánh bao nhân đậu đỏ, nhân đậu vừa mềm vừa có vị rất thơm ngon, thế nhưng khi vào trong miệng của cô thì sao lại trở nên đắng ngắt như vậy cơ chứ.
Hai người đàn ông dần dần lấy lại được bìnhtĩnh. Mỗi người một câu thảo luận về vấn đềthu hồi đất đai của tập đoàn gia công vật liệu tại Hải Thành này, trong ngôn ngữ và khẩu khí của hai người không hề lộ ra một chút gì gọi là bất mãn về nhau hay thái độ khó chịu cả, cả hai đều tỏ ra nhã nhặn ôn hòa đến giả tạo.
Kiều Mẫn Hàng tự nhiên chỉ còn biết cách lôiDiệp Tri Ngã tham gia vào cuộc nói chuyện của mình, rằng Hải Thành có những nơi gì hay ho để vui chơi? Có những món đặc sản gì? Rằng chị dâu vì sao lại đột nhiên từ chứcbỏ thành phố Nam Kinh để quay về Hải Thành làm gì? Đã sống ở đâu rồi? Đã tìm được công việc mới nào chưa? Một loạt câuhỏi Kiều Mẫn Hàng tỏ ý quan tâm lo lắng choDiệp Tri Ngã. Cô nhẹ nhàng trả lời từng câu hỏi của Kiều Mẫn Hàng, nhưng đến khi Kiều Mẫn Hàng hỏi cô hiện đang sống ở đâu rồi, bàn tay Phí Văn Kiệt đang chăm chú nói chuyện với Kiều Thận Ngôn bỗng nhiên run lên bần bật, khiến cho ly nước trà đang cầm trong tay anh bị lắc lư chòng chành rơi một ít xuống nền nhà.
“Thế thì chúng em đến nhà chị chơi chị nhé, em thích nhất là được đến nhà người khác chơi chị ạ!”, Kiều Mẫn Hàng vừa nói vừa tủm tỉm cười. Diệp Tri Ngã cười: “Chị vừa mới chuyển đến thôi, nhà bây giờ vẫn còn bề bộn lắm, đang dọn dẹp sửa sang lại. Đợi khi nào chị dọn dẹp xong xuôi rồi nhất định sẽ mời em đến nhà chị chơi một hôm nhé”.
Kiều Mẫn Hàng nhăn trán cau mày: “Nhưng mà bây giờ chị về Hải Thành sống rồi, chị và anh trai em, hai người định tính như thế nào vậy? Không thể cứ cách xa nhau ở hai nơi như thế này mãi được”.
Kiều Thận Ngôn mặt dài ra nói với cô: “Việc này cần đến em phải lo lắng cho anh hay sao? Em tự lo cho bản thân làm sao được nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho khỏe mạnh thôi là đủ lắm rồi”.
Kiều Mẫn Hàng nghiến hai hàm răng lại và nói: “Anh nói cứ như chỉ muốn chờ chực để đấm vào tai người khác thì đúng hơn?”
Phí Văn Kiệt mỉm cười giúp Kiều Mẫn Hàng lấy một bát cháo trắng ra: “Lúc nãy chẳng phải em nói là khát nước hay sao, thế thì mauuống bát cháo này vào đi”.
Khóa xe ô tô lại, Phí Văn Kiệt và Kiều Mẫn Hàng bước về phía khách sạn, bước nhanh và đều không dừng lại một chút nào cả, và cũng không hề quay đầu lại nhìn thêm một lần nào nữa. Diệp Tri Ngã thở ra một hơi dài, đưa mắt nhìn khung cảnh bên ngoài ô cửa xe: “Ăn sáng thì cũng đã ăn xong rồi, em phảivề nhà thôi, cảm ơn”.
Kiều Thận Ngôn ngồi trong ghế lái xe, động tác vô cùng chậm chạp cho khởi động xe.
Diệp Tri Ngã lại ngồi yên lặng như thế một lúc nữa, rồi đưa tay đóng cánh cửa kính ngay bên cạnh cô xuống.
Tiếng cánh cửa xe đột nhiên đứng sững lại, chìa khóa cửa xe cũng khóa lại ngay lập tức. Cô quay đầu lại than thở với Kiều Thận Ngôn: “Anh lại còn muốn làm gì nữa đây Kiều Thận Ngôn, anh vẫn còn cảm thấy chưa đủ hay sao?”
Lòng bàn tay của cánh tay trái bị nắm chặt lại, đồng thời cơ thể của cô cũng bị kéo sát vào cơ thể của anh. Lần ôm này không nhẹ nhàng bồi hồi do dự nữa, mà chính xác phải gọi là một cái ôm dũng mãnh cái ôm muốn khuất phục. Không gian trong xe chật hẹp. Cô bị anh ôm trong tư thế hoàn toàn không thoải mái một chút nào cả, cả eo cả chân đều bị ép lại khiến cô có cảm giác hơi đau, cả khuôn mặt của cô bị ép sát dính chặt vàokhuôn mặt của anh, và anh dành cho cô một nụ hôn thật nồng nàn, thật sự thắm thiết, thậtsự lâu dài.
Diệp Tri Ngã có muốn hét lên hay gào lên cũng đều bị làn môi của anh khống chế lại. Một người đàn ông mạnh mẽ thì tất cả mọi bộ phận trên cơ thể anh cũng đều rất mạnh mẽ, ngay đến làn môi mềm mại nhất tưởng như vô hại nhất nhưng Diệp Tri Ngã cũng đành bất lực không thể nào giãy thoát ra được. Mắt cô như hoa hết lên, mái tóc cũng bị tay anh nắm lấy nhói đau, lúc đầu là bị