Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341757
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1757 lượt.
đànáp khống chế nhưng sau đó là cảm giác được cho, được cảm nhận, được thưởng thức. Hai cơ thể của hai con người hòa quyện ôm ấp và quấn chặt vào nhau. Và cũng không biết từ lúc nào và làm thế nào, cô đã ngồi trên đùi của anh, một cánh tay chắc khỏe ghì sát vào đằng sau đầu cô, để ôm hôn cô càng mãnh liệt hơn.
Cả một quá trình ấy Kiều Thận Ngôn đều mở to đôi mắt lên ngước nhìn cô, lạnh lẽo nhìn cô, chỉ cho đến khi đầu lưỡi cảm nhận được nước mắt cay đắng lăn dài xuống, anh mới chịu buông đôi môi của cô ra. Diệp Tri Ngã không thể bỏ cánh tay của anh ra được, đôimắt trân trối, hơi thở gấp gáp đầy vẻ giận dữnhìn anh: “Kiều Thận Ngôn, anh là đồ khốn!”
Ngực của Kiều Thận Ngôn cũng đập lên rộn ràng. Diệp Tri Ngã không thoát ra nổi khỏi người anh, chỉ biết thốt ra những lời chửi thề cho hả giận: “Anh là đồ điên! Anh là đồ nham hiểm! Anh mau đi chết luôn đi!”
Kiều Thận Ngôn hơi cau mày lên một chút, làmbộ như không nghe thấy những lời cô vừa trù dập anh: “Là vì anh ta có phải không? Emđang lừa dối anh hay là đang lợi dụng chính anh vậy… Tại sao khi anh ta đến thì em không còn trốn tránh đi nữa, em coi anh là thứ gì cơ chứ? Em coi anh là công cụ để khêu gợi hấp dẫn lòng đố kỵ của đàn ông hay sao?”
“Anh là đồ thần kinh, đồ thần kinh! Anh dựa vào cái gì để đối xử với tôi như vậy chứ…”
Đôi môi hét to gào to bị bàn tay anh che kín lại.
Kiều Thận Ngôn cau mày nhăn trán, cặp mắt hơi khép hờ lại nhìn vào mắt Diệp Tri Ngã, môi anh mím lại một hồi rất lâu, giọng trầm tư thốt lên với cô: “Nói sự thực, nếu không thì hãy ngậm mồm vào đi!”
Diệp Tri Ngã thở hồng hộc vào lòng bàn tay anh đang chặn đứng miệng mình lại. Kiều Thận Ngôn tức giận nghiến răng nghiến lợi vào, buông tay ra để cô trở lại vị trí trên ghế ngồi như lúc nãy, còn anh tự tay mở cánh cửa xe ra rồi bước xuống, đi những bước thật nhanh thật dài khuất xa tầm nhìn cho phép của cô.
Hơn một tháng đã trôi qua, mãi cho đến khi năm mới giao thừa chuẩn bị đến rồi, trước mắt Diệp Tri Ngã không còn xuất hiện bóng dáng mà cô không muốn nhìn muốn gặp ấy nữa. Giữa thời gian đó cô có quay trở về thành phố Nam Kinh một lần, để giải quyết cho gọn gàng dứt điểm vấn đề xin từ chức của cô tại đó. Ngôi nhà cô ở đây cũng là giao tất cho chủ nhân mới rồi. Trong cái đêm trước khi cô trở về Hải Thành, Đỗ Quân có mời cô ăn cùng với anh một bữa cơm. Cả buổi tối hôm ấy hai người đã nói chuyện rất lâu, Diệp Tri Ngã bày tỏ lòng cảm ơn chân thành và có cảm giác vô cùng ngại ngùng trước sự giúp đỡ tận tình của Đỗ Quân, sự nhiệt tình mà cô không có cách nào và không thể nào đón nhận được.
Thế giới bao la rộng lớn vô ngần này bỗng nhiên im phăng phắc, một sự im lặng đến ghê người. Cô cả ngày ngoài ăn uống thì lại lăn ra ngủ, rảnh rỗi đến mức không nghĩ ra đượcnên làm gì cả, và khi cô cảm thấy rảnh rỗi nhất thì cũng đúng là lúc mùa đông tuyết rơi.Trận tuyết rơi đầu tiên của mùa đông năm nay, tuy vậy tuyết rơi không hề nhỏ chút nàocả. Diệp Tri Ngã đứng ngoài ban công nhìn ra khung cảnh phía xa xăm kia một hồi lâu, rất lâu. Cô mặc chiếc áo lông, quàng khăn ấmvà đội cả mũ dày lên đầu, trông bộ dạng nhưđã được trang bị vũ khí đầy đủ ấm áp, dạo bước thảnh thơi rãnh rỗi không một chút lo âu phiền muộn trên con đường tuyết rơi dày dặc, tuyết tích tụ thành từng mảng từng đống ngổn ngang.
Liệu có bao nhiêu người cũng đang dạo bước trên đường trong thời tiết lạnh lẽo nhưthế này được nữa? Diệp Tri Ngã vừa chầm chậm bước vừa ngó nghiêng tứ phía quan sát dò tìm, dường như ngoại trừ cô ra thì không hề còn ai nữa. Mỗi người đều trong bộ dạng quần áo dày cộm chống chọi lại với cái rét như cắt da cắt thịt và bận rộn tới tấp để được mau mau chóng chóng trở về nhà, chỉ có một mình lặng lẽ thảnh thơi vừa bướcđi vừa đùa nghịch với tuyết. Nhìn thấy đống tuyết nào nhấp nhô trên mặt đất là chạy đến giẫm thật mạnh cho in dấu chân lên trên đó mới chịu thôi. Mặc dù là rất lạnh nhưng lại vô cùng thú vị và hấp dẫn, cô vừa vui đùa vừa cười khanh khách bước về phía trước, bước chân đi trong vô định không có chủ đích, đi đến đâu thì đến vậy thôi
Con đường cô đi qua nằm gần một công xưởng trong thành phố, trên bức tường vôi sát cạnh ven đường đó có dán một bảng quảng cáo rất lớn rất bắt mắt khiến ai đi quacũng không thể không ngoái nhìn, Diệp Tri Ngã đứng trên con đường ngập tràn những tuyết là tuyết và nhìn vào đó một hồi rất lâu, rồi cô rẽ vào văn phòng nhà đất của một lối đi khác hướng vào trong công xưởng này, mở cánh cửa bị chắn đầy tuyết bước vào bên trong.
Nơi này bán khu nhà ngoài mặt đường mới vừa được xây dựng xong dùng để phục vụ mục đích như làm cửa hàng hay kinh doanh. Vì tuyết rơi dày đặc phủ kín khắp thành phố nên cô là vị khách đầu tiên bước vào đây ngày hôm nay của văn phòng nhà đất đó. Hai nhân viên thuyết minh đi theo cô và giảng giải rất cụ thể kỹ lưỡng về các vấn đềliên quan tại đây, sau đó còn dẫn cô tận mắt đi xem công xưởng đang thi công xây dựng. Thế nhưng giá cả mà Diệp Tri Ngã có thể chấp nhận được không cao, hơn nữa hiện tại lúc này cô còn đang sống trong tình cảnhth