XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341749

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1749 lượt.

ất nghiệp, vay ngân hàng cũng chẳng thế được. Trong những biện pháp mà cô có thể chọn lựa được, cô quyết định lấy một căn hộ nhỏ trông cũng không đến nỗi nào có vị trí thuộc tầng một nằm phía đầu thành phố, diện tích hơn hai mươi mét vuông một chút, vừa đúng khu vực ngã ba, hai hướng nhà đều nằm sát đường lớn, nhìn tổng quát còn có vẻ rộng hơn hẳn những ngôi nhà diện tích lớn hơn hẳn ba bốn mươi mét vuông, nên sau này có tính toán đến việc kinh doanh buôn bán gì đó cũng rất thuận lợi.
Diệp Tri Ngã cũng thuộc tuýp khách hàng nhìn thấy đồ ưng ý là liền tay mua luôn. Cô mở ví tiền lấy thẻ tín dụng ra và đặt cọc tiềnmua nhà. Khi đi về trên tay xách một đống giấy tờ thủ tục về hợp đồng mua nhà, bản đồ căn nhà, quảng cáo tuyên truyền, rồi lại một mình bước đi trong trời tuyết lạnh lẽo bao la. Nếu trả tất cả bằng tiền mặt thì có thể giảm giá còn chín mươi bảy phần trăm, thế nên khi về đến phòng là cô ngay lập tứctìm tất cả thẻ ngân hàng và sổ tiết kiệm ngânhàng ra kiểm tra. Cô đã chạy khắp vài ngân hàng, gộp tiền thành một gói tập trung, chỉ cần đợi đến kỳ trả tiền lần thứ hai theo quy định trong nội dung hợp đồng mua nhà là cóthể nhẹ nhàng đưa cho văn phòng nhà đất là xong xuôi tất cả.
Khi mọi người bắt đầu quan tâm đến thị trường bất động sản cũng đồng nghĩa với việc cùng một vị trí cùng một diện tích căn hộ giống nhau nhưng thời gian khác nhau và vì thế giá cả các cửa hàng này đều rất cao. Diệp Tri Ngã càng quan tâm tính toán càng cảm thấy thích thú, mừng thầm mình đã quyết định rất đúng đắn và quả quyết. Thế nhưng tất cả số tiền cô dành dụm được đềuđầu tư vào việc mua căn hộ này rồi, nếu cô còn tiếp tục ăn không ngồi rồi nữa thì chẳngkhác nào cô nằm nhà chờ con đường chết. Và cô nghĩ chẳng bằng thử xem xét suy ngẫm xem thế nào, vấn đề đi tìm việc làm không thể nào tiếp tục kéo dài mãi mãi được nữa rồi.
Diệp Tri Ngã cho gửi đi vài bộ hồ sơ xin việc, rồi lại lên mạng đăng ký kỳ thi do hai đơn vị tổ chức tuyển dụng viên chức. Cô đi tìm muamột bộ sách chuyên dùng để ôn thi và cắm cúi chăm chỉ miệt mài học bài. Vài ngày sau đó, cô nhận được cú điện thoại của Đỗ Quân gọi đến, thông báo cho cô mang sơ yếu lý lịch và tất cả các giấy tờ hồ sơ có liên quan, cũng như bao gồm các bằng khen giải thưởng đến một bệnh viện cao cấp loại hai của Hải Thành. Một tuần sau phía bên bệnh viện đó liền gọi điện thông báo cho côsau tết là có thể bắt đầu đi làm được rồi. Thờigian thử việc dành cho cô là sáu tháng, tiền lương thì không thể so sánh được so với khi cô còn làm ở thành phố Nam Kinh, thế nhưng một thành phố nhỏ kiểu như Hải Thành như thế này đối với cô cũng mãn nguyện lắm rồi.
Diệp Tri Ngã thật sự không biết nên bày tỏ niềm cảm kích và lòng biết ơn Đỗ Quân như nào cho đúng. Ngày thứ hai sau khi nhận được thông báo gọi đến của bệnh viện, cô liền gọi điện nhờ u Dương Dương mua giúp cô một chiếc dao cạo râu dành tặng cho anh. u Dương Dương hồi âm lại rằng Đỗ Quân sau khi nhận được món quà cô tặng đã biểu lộ tâm trạng vô cùng xúc động khiến cho cô không thốt ra được lời nào, cười lại càng không thể, cảm giác ân huệ xen lẫn vàonhau.
Công tác nghiệp vụ đã không còn làm trong vài tháng liền, Diệp Tri Ngã tận dụng mọi thời gian còn lại để ôn luyện các tài liệu sách vở cô đem về nơi ở mới này. Thời gian mới vào làm tại một đơn vị mới là vô cùng quan trọng, cô tự nhủ nhất định phải làm việc với trạng thái tốt nhất và biểu hiện năng lực xuất sắc nhất trong khả năng có thể mới được.
Thời gian trôi qua nhanh như chớp, tết năm mới thế là lại chuẩn bị đến nữa rồi.
Năm mới là ngày tết mà người Trung Quốc coi trọng nhất trong tất cả các ngày lễ tết, nhưng đối với Diệp Tri Ngã mà nói thì nó cũngchỉ bình thường, nếu không nói là vô vị và không chút hứng thú gì cả. Ngày tết hay ngày thường chẳng khác nhau là bao đối với cô, ngày thường như thế và có tết đến đi chăng nữa thì cũng vẫn chỉ là vậy, vẫn một mình lẻ loi, vẫn gói mì ăn liền là bữa ăn chủ đạo, không thì lấy bánh mì là đồ ăn thay thế thứ hai đứng sau mì ăn liền, thỉnh thoảng lắm mới mua đồ ngon lành xuống bếpga bật nóng để nấu ăn. Hoặc nhiều nhất thì cũng chỉ là xào xào rang rang vài ba món ăn đi kèm một chai rượu vang trong ngày tếtđể cô có thể an ủi cho chính mình.






Nhưng năm nay thì cô không còn cảm hứng gì nữa. Diệp Tri Ngã chán nản đến mức bữa ăn ngày tất niên cũng chẳng có đến vài món rau như mọi năm nữa. Cô chỉ mua ít vàng hương và một bó hoa tươi đến thắp nén nhang cho mộ của ba mẹ, rồi trở về nhà lại nấu mì ăn liền cùng một quả trứng, ăn xong cuộn tròn người trên chiếc sofa vừa xem ti vivừa cắn hạt hướng dương. Chương trình đón tết tất niên phát trên ti vi vô vị quá mức cô có thể tượng tượng so với lúc ban đầu. Cô cũng không biết mình đã thiếp ngủ đi từ lúc nào nữa, chỉ đến khi tiếng đồng hồ báo điểm giao thừa bắt đầu, nhà nhà tiếng pháovang lên giòn giã thì cô mới bị giật mình choàng tỉnh giấc.
Cô mèo lười ngồi ngay dậy, bò ra khung cửangoài ban công ngắm nhìn pháo hoa bay lên rực rỡ mộ