XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341753

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1753 lượt.

ợc không anh?”
“Hôm nay em đã ăn nhầm phải cái gì thế?”, Kiều Thận Ngôn lườm yêu cô một cái, “Hỏi thì hỏi đi, em muốn hỏi cái gì nào”.
“Anh à, em lấy một ví dụ so sánh nhé, nếu nhưcó một người con gái, anh rất thích người con gái đó, đặc biệt thích, là đặc biệt thích đấy nhé. Nhưng mà cô ấy lại không thích anh,thế thì… Thế thì trong lòng anh liệu lúc nào cũng nghĩ cũng nhớ thương cô ấy hay không hả anh?”
Kiều Thận Ngôn cúi đầu nhìn xuống chiếc hộp âm nhạc đó và nói với cô: “Cái này thì làm sao có thể gọi là vấn đề riêng tư cá nhânđược chứ, em rảnh rỗi nhàn hạ quá không biết làm gì nên cứ ngồi viển vông suy nghĩ mông lung như thế này sao”.
“Em hỏi thật lòng mà… Anh này, bình thườngkhi người đàn ông gặp phải tình huống như thế này, có phải anh ta sẽ luôn luôn nhớ thương đến người con gái đó phải không ạ?Có qua đi nhiều năm sau thì anh ta cũng vẫn sẽ mãi nhớ thương tới người con gái đó như ngày xưa ấy đúng không anh?”
Kiều Thận Ngôn chau mày lại hỏi vặn cô: “Em làm sao thế? Tiểu Mẫn? Tại sao tự nhiên lại nghĩ đến vấn đề này mà hỏi cơ chứ?”
Kiều Mẫn Hàng lắc đầu nói: “Không có gì đâuạ, em chỉ… Em chỉ đang ngẫm nghĩ, sau đó, giả sử như, chẳng may nếu em có bị làm sao đó, anh Văn Kiệt vẫn còn có thể tìm lại được người con gái mà ngày xưa anh ấy đã từng thích đó, nếu được như vậy thì tốt quá còn gì nữa…”
“Phí Văn Kiệt? Anh ta làm cái quái gì thế hả?”
Kiều Mẫn Hàng mỉm cười vỗ vào lưng anh trai: “Anh đừng có mà xúc động lên như thế chứ, anh ấy chẳng làm gì cả đâu anh, anh Văn Kiệt đã kể cho em nghe về câu chuyện tình yêu đơn phương của anh ấy với một cô gái, em chẳng qua cũng chỉ là cảm động về câu chuyện tình ấy mà thôi anh ạ”.
Kiều Thận Ngôn nắm chặt bàn tay lại trong vô thức: “Anh ta sao? Anh ta yêu đơn phương ai cơ chứ?”
Kiều Mẫn Hàng nhún nhún hai hàng vai: “Em không biết được ạ. Anh ấy kể đó là kỷ niệm ngày xưa còn thơ bé của anh ấy, có một người con gái học múa ballet, nhưng không may mắn đã bị gãy đùi trong một vụ tai nạn khi đi cùng anh ấy. Chính vì thế cô ấy bất đắc dĩ đã phải nghỉ học múa môn ballet, và rồi anh Phí Văn Kiệt đã thầm thương trộm nhớ cô ấy. Người con gái đó thích những cô thiên nga nhất, thế là anh Phí Văn Kiệt đã mua chiếc hộp âm nhạc này để dành tặng cho người con gái anh ấy thích”.
Kiều Thận Ngôn nhìn chằm chằm vào cô thiênnga đang xoay đều đều chầm chậm trên chiếc hộp âm nhạc này, lắng nghe tiếng nhạcdu dương trầm bổng thanh thoát vang lên bên tai mình.
Buổi tối hôm đó, cô đã mở cửa phòng ra, tiếng âm nhạc vang lên từ bên trong phòng hình như cũng giống hệt tiếng nhạc của giaiđiệu này. Một thứ âm thanh du dương thanhthoát, như tiếng suối thánh thót trong màn đêm huyền ảo lung linh, tiếng suối ấy cứ miệt mài chảy như mãi mãi chẳng hề quan tâm sẽ chảy về đâu, về chốn nào, và cũng chẳng cần biết sẽ đi vào lòng ai đây.
Tết năm mới vừa đi qua liền có tin vui báo đến, đoàn múa ballet Mariinsky đến từ Nga nổi tiếng khắp năm châu bốn bể chuẩn bị đến thành phố Nam Kinh biểu diễn, trong những tiết mục đoàn sẽ biểu diễn tại đây đương nhiên là sẽ có tác phẩm Hồ thiên nga mà cô tương tư đã từ lâu lắm rồi, chỉ có điều là khi cô được biết tới chương trình biểu diễn này thì đã quá muộn. Tuy đoàn múa ballet này chưa kết thúc chương trình biểu diễn nhưng tác phẩm Hồ thiên nga đã được biểu diễn thành công vào đêm hôm qua mất rồi, hơn nữa đoàn múa Mariinsky này lại chỉ biểu diễn Hồ thiên nga duy nhất một lần tại thành phố này mà thôi.
Thật sự quá đáng tiếc đối với cô. Diệp Tri Ngãbuồn bã chán nản đến nỗi khi cô biết được thông tin không còn xem kịp nữa khiến cho cả đêm hôm đó cô mất ăn mất ngủ. Cứ nghĩ đến nó thì lòng lại thấy tiếc nuối vô bờ, để mà đợi đến lần sau lại được xem một đoàn múa nổi tiếng biểu diễn xuất sắc như thế này nữa thì không biết sẽ phải đợi đến bao giờ đây. Ngày thứ hai vừa thức dậy là cô liền vộivàng phóng xe đến thành phố Nam Kinh, chạy đến phòng mua vé nhà hát kịch ở đó để mua vé xem, không còn tác phẩm Hồ thiênnga nữa rồi, thôi thì đành xem một tiết mục khác cũng được vậy. Thế nhưng cô không hề biết rằng múa ballet bây giờ lại trở nên thịnh hành và được chào đón nồng nhiệt đến dường vậy, tất cả phòng bán vé đều đã hết vé sạch sẽ. Diệp Tri Ngã vất vả dò hỏi mua vé cả ngày liền, vậy mà ngay cả đến taymôi giới bán vé cũng không tài nào lùng cho ra một tấm vé thậm chí đến nửa tấm cũng không có nốt.
Cô không đành lòng bước đi, đứng sừng sững trước tấm biển quảng cáo đăng hình đoàn múa ballet trong những tư thế hấp dẫn đến mê hoặc người xem, mỗi tấm hình quảng cáo ấy cô đều ngắm rất kỹ lưỡng, trong đầu từ từ tưởng tượng ra những động tác sống động cuốn hút lòng người, côđang tưởng tượng tác phẩm ấy do chính đôi chân của mình biểu diễn, tưởng tượng chính bản thân mình cũng đang đứng trước sân khấu chói lòa ánh hào quang kia.
Vừa quay đầu lại, Diệp Tri Ngã bần thần hết cả người, không ngờ lại có thể gặp Kiều Thận Ngôn ngay nơi này.
Anh điềm đạm bình tĩnh gật gật đầu với cô, rồi bước đến nơi cô đang đứng, cúi đầu nhìn những tấm biển quảng c