Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341758
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1758 lượt.
áo mà cô đã chăm chú xem lúc nãy: “Em cũng đến đây để xem múa ballet hay sao?”
Diệp Tri Ngã cười nhẹ trả lời anh: “Em không mua được vé”.
Kiều Thận Ngôn cười xòa, nhấc di động lên gọi một cú điện thoại, nói một hồi rồi nhăn trán cau mày: “Gì mà nhanh đến thế cơ chứ? Một tấm vé mà cũng không mua được hay sao?”
Diệp Tri Ngã vừa nghe đến đó tâm hồn như muốn rụng rời khỏi chân tay luôn, cô khe khẽ thở dài một tiếng, đút hai tay vào trong găng tay ấm áp: “Không làm phiền anh nữa, cảm ơn anh”.
Cô nói xong liền rút lui, nhưng tiếng nói của Kiều Thận Ngôn đã chặn đứng bước chân của cô lại: “Em thật sự muốn xem phải không?”
Diệp Tri Ngã mỉm cười trả lời: “Không có gì ạ, sau này vẫn còn cơ hội để xem nữa mà, em đitrước nhé, tạm biệt anh”.
“Diệp Tri Ngã!”
Cô quay đầu lại hỏi anh: “Gì vậy ạ?”
Kiều Thận Ngôn nhìn chằm chằm vào ánh mắtcủa cô, nhìn rất lâu rất lâu rồi trầm ngâm thốt lên: “Em muốn xem thì đi cùng với anh”.
Diệp Tri Ngã nháy nháy hai hàng mi, cảm giác vừa do dự vừa thoáng đôi chút hy vọng: “Đi đâu ạ?”
Chương 14: Giấc mộng trong lòng anh đó sao?
Diệp Tri Ngã hiểu rõ ý nghĩa cùa hai từ cuồng nhiệt, thế nhưng cô không biết khi mình cũng nằm trong trạng thái của cái gọi làcuồng nhiệt đó thì mới cảm nhận được rõ tâmtrạng ấy thật là thoải mái, thật vui sướng làm sao. Khi cô ngồi trong máy bay, nhìn ra những đám may xanh xanh trắng trắng bên ngoài khung cửa sổ kia, biết rằng mục đích của mình là hướng về thành phố của một đất nước khác lạ ở một nơi xa xăm cách trở, trước đó cô không hề có cảm giác mãnh liệt đến dường vậy, thứ cảm giác dữ dội mạnh mẽ ôm chặt bao trùm lấy con người cô. Giốngnhư cô không phải đang ngồi trong máy baybay về phía chân trời trước mặt mà là ngồi trong chính chiếc đèn thần của Aladdin trong câu chuyện cổ tích thần tiên kia, đượctự do du ngoạn háo hức đi khắp thế giới và tìm hiểu biết bao sự đẹp đẽ kỳ diệu của thế giới mênh mông bát ngát ấy.
Cô hiểu rằng mình không nên đồng ý lời đề xuất của Kiều Thận Ngôn, cô hiểu rằng mình nên trốn tránh anh, rời khỏi anh thật xa thật xa, thế nhưng ai có thể kìm nén được thứ cảm giác đang cuộn chảy mãnh liệt tha thiết như thế này được chứ?
Đoàn múa ballet Mariinsky đến từ nước Nga là đoàn múa nổi tiếng với diễn xuất đạt tiêu chuẩn cao nhất trên toàn thế giới này. Trongnăm 1776, Nữ hoàng Catherine để xây dựngnhà hát cổ xưa này đã tìm đến và chọn nơi sân khấu bí ẩn nhất, mờ ảo và mê hoặc lòng người nhất mà Pavlovich Pavlova, Ulanova, Makinsmova đã từng biểu diễn, để diễn xuất từ đầu đến cuối một tác phẩm mang tính chất thuần khiết nhất, cổ xưa nhất từ thời kỳTchaikovsky đến nay, tác phẩm Hồ thiên nga.
Đây là một giấc mơ còn đẹp hơn tất cả những giấc mơ đã có. Diệp Tri Ngã đã từng tưởng tượng qua không chỉ một lần, nhưng mà cô lại không thể tưởng tượng được giấc mơ đẹp đẽ ấy, kỳ diệu ấy khi nào mới có thể trở thành hiện thực được nữa. Cô làm thế nào để xem được buổi biểu diễn này cơ chứ? Khi đã xem rồi thì cô nhất định, nhất định không được khóc, cô phải cố gắng không được thể hiện ra rằng mình yếu đuối như thế. Cô phải tỉ mỉ nắm rõ các chi tiết và nhớ thật kỹ chúng trong đầu mình. Cô phải xem với cảm giác đang tôn thờ, như đang sùng bái mới xứng đáng. Cô phải toàn tâm toàn ý để được hòa quyện được đắm mình trong niềm hạnh phúc miên man sung sướng ấy.
Diệp Tri Ngã xúc động tưởng tượng miên man, rồi trong sự miên man ấy cô nghe thấy một âm thanh vang lên, tiếng một đồ vật nàođó rơi ngay dưới chân cô. Cô cúi xuống nhặtlên, là quyển sách Kiều Thận Ngôn đã đọc khingồi trong máy bay. Diệp Tri Ngã quay đầu nhìn về phía anh rồi mỉm cười lắc đầu, anh đã ngủ say từ lúc nào mất rồi?
Kiều Thận Ngôn những lúc bình thường trông có vẻ rất dữ dằn, nhưng khi ngủ thiếp đi, trong anh giống như một đứa trẻ đang say sưa trong giấc mộng mị ngon lành. Đầu anh nghiêng về một bên, trán hơi nhăn lại, hơi thở mạnh và to. Hai mắt đang nhắm nghiền của anh lộ ra hai hàng mi vừa đen vừa dài, bị ánh đèn chiếu rọi vào lộ rõ hai vệtđen dưới vầng mắt thâm quầng lại, lộ rõ một cảm giác trông rất mệt mỏi. Diệp Tri Ngã quay đầu sang hướng khác, cúi đầu xuống chớp chớp hai hàng mi cong, cầm quyển sách đó thì bất giác không tài nào nhịn được cười.
Tại sao lại có thể là quyển sách mang tên “Giấc mộng đã qua về chiếc cầu”, chủ đề này không phù hợp với tính cách cũng như tuổi tác như thế này của anh. Diệp Tri Ngã mở ra một trang bất kỳ trong quyển sách đó. “Robert Kincaid vừa từ trong chiếc xe tải nhỏ hiệu Chervolet bước chân xuống đất, đứng trên con đường đất trước một nông trại, nhìn về phía Francesca hỏi thăm tin tức về chiếc cầu có tên gọi là Rothman”. Đây đã từng là quyển sách mà Diệp Tri Ngã rất thích đọc. Cô đọc vô cùng tỉ mỉ và say sưa, đọc miệt mài liên tục một hồi lâu mới hết được một trang sách, khi đọc hết một trang rồi vẫn tiếc nuối ngó nghiêng lại chưa muốn giở tiếng sang trang sau. “Trở lại căn nhà của Francesca, cô nhìn từ trên tầng hai của căn nhà nhìn xuống và thất Kincaid đang bơm nước rửa mặt mũi chân tay, … Đối với dáng người củ