Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341756

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1756 lượt.

lại càng không thể phó mặc tìnhcảm của mình cho một người đàn bà đã từng kết hôn trong trường hợp không thể cótương lai, không thể tìm ra được một tí hy vọng dù là mỏng manh trong sự giả thiết ấy. Nếu anh ta không thể khống chế được tình cảm của chính mình, thế thì anh ta chắc chắn sẽ phải chuẩn bị mọi tâm lý sẵn sàng quyết định trước khi diễn ra sự việc ấy. Giễu cợt chơi bời sau lưng chồng của người kháctrong vài ngày, để rồi sau đó hoặc là bỏ đi hoặc là là giữ lại và bắt người phụ nữ phải đitheo hướng mà anh ta đã lựa chọn cho chính bản thân mình. Diệp Tri Ngã, anh khônghiểu sao em lại có thể nghĩ rằng câu chuyện này rất cảm động?”
Diệp Tri Ngã lặng thinh một hồi, cô tiếp viên hàng không bưng đến một tách cafe. Kiều Thận Ngôn nhâm nhi hương vị cafe rồi vừa cười vừa nói tiếp với cô: “Chỉ vì quyển sách này mà quyết định ly hôn với người chồng của mình, loại vợ như thế không có cũng chẳng sao, sau khi về rồi anh sẽ gọi điện chongười anh em đó của anh, và nói với anh ấy rằng hãy mau mau làm thủ tục ly hôn đi”.
“Ý nghĩ của anh thật là kỳ cục anh có biết không?” Diệp Tri Ngã chau mày lại nói, “Em chưa bao giờ nghe thấy ai có thể thốt ra được những lời như anh, thế nếu làm theo lờianh nói như vậy, thì chẳng khác nào nói nữ diễn viên chính bỏ trốn cùng người đàn ông ấy cho xong, để mặc người chồng và đàn con thơ côi cút ở lại không người chăm sóc yêu thương, để mặc cho người chồng đó muốn sống thế nào muốn chết thế nào cũng được hay sao, ý anh phải là như vậy thì mới gọi là đúng phải không?”
“Một người đàn ông không có cách nào để cho người vợ ngày đêm đầu gối tay ấp với mình an phận một lòng một dạ ở bên cạnh mình, để cho người đàn bà đó bỏ đi theo tình nhân thì gã đàn ông đó cũng đáng đời mà thôi”.
Diệp Tri Ngã lắc đầu quầy quậy phản đối kịchliệt: “Tôi cũng đã hiểu ra rồi Kiều tiên sinh ạ, anh từ đầu đến chân, hoàn toàn là một người phong kiến gia trưởng và cổ hủ, anh luôn đứng trên lập trường của người đàn ông để nhìn nhận và suy xét mọi vấn đề mà thôi”.
Kiều Thận Ngôn nhún vai trả lời: “Thì anh vốnlà một người đàn ông, mà đàn ông thì chỉ biết đứng trên góc độ và lập trường của người đàn ông để nhìn nhận và đánh giá vấn đề”.
Diệp Tri Ngã nhỏ giọng làu bàu: “Cho nên mớibá đạo gia trưởng như thế mà…”






Kiều Thận Ngôn cười trừ nói lại: “Bá đạo bây giờ dường như là một lời tốt, ý em là đang khen anh đó sao?”
Diệp Tri Ngã vừa cười vừa đẩy quyển sách vào trong tay anh nói: “Anh tiếp tục xem sách của anh đi, xem để thấy còn có thêm lý do nào nữa để lại khuyên người anh em của anh nhanh chóng là thủ tục ly hôn cho xong”.
Kiều Thận Ngôn đỡ lấy quyển sách và vứt xuống một bên: “Lý do ly hôn thì dù trước kiahay bây giờ cũng chỉ đều có một lý do duy nhất mà thôi, không cần thiết phải tìm thêm nữa làm gì”.
“Đó là lý do gì vậy anh?”
“Anh đã từng nói với người anh em của anh rằng, nếu không còn thích cô ấy nữa thì hãy mở đường cho cô ấy đi đi. Nếu trong tim anhcòn có cô ấy, thì dù có dùng cách nào đi chăng nữa cũng phải khiến cô ấy ở lại bằng được, chỉ khi cô ấy ở bên cạnh anh thì mới có thể gọi là của anh được. Cầu toàn, hy sinh, đau khổ, đó đều là do anh tự làm tự chịu, không đáng để người khác cảm thấy đồng cảm với anh, không đáng để thương hại anh mà là coi thường anh mới đúng”.
Kiều Thận Ngôn buồn bã bất lực cười gượnggạo: “Vấn đề khám bệnh của Tiểu Mẫn không thể kéo dài lâu được. Ba mẹ anh đã cố sống cố chết vay tiếp một số tiền nợ nữa, không đến một vạn tệ thì phải, mẹ anh đã cầm số tiền đó tự tay lái xe đến Thượng Hải đưa cho. Tâm trạng của mẹ lúc đó lo lắng vô cùng, trời thì lại mưa to nên rất trơn, mẹ vất vả chạy ngược chạy xuôi đã bao ngày liền rồi, mà chiếc xe mẹ lái thì chỉ là một chiếc xe cà tàng cũ kỹ, rất không chắc chắn, thế là trên đường quay trở về thì bị tai nạn, đâm vào một chiếc xe tải to, và ngay lúc đó mẹ đã…”
Diệp Tri Ngã sợ hãi lạnh tím cả người, cô nắm tay anh thật chặt, “Kiều Thận Ngôn…”
“Và rồi sau đó lại kéo dài đến tận hai năm nữa, mãi cho đến khi nhà anh đủ khả năng để chi trả cho ca chữa trị đó rồi, thì bệnh tim của Tiểu Mẫn đã phát triển nhanh đến mức không còn có thể tiến hành phẫu thuật đượcnữa. Anh lúc nào cũng nghĩ rằng, nếu như lúc đó anh cẩn thận hơn một chút, nếu như lúc đó anh không làm mất tiền, thì tất cả những điều đã xảy ra sau đó sẽ không có khả năng biến thành sự thực. Khi đó mẹ anh vẫn còn trên cõi đời này, rồi bệnh tình của Tiểu Mẫn cũng sẽ có thể chữa trị được… Anh không biết điều này có được coi là hối hận hay không nữa”.
Diệp Tri Ngã cúi xuống thật thấp: “Em xin lỗi, em không biết là anh…”
Kiều Thận Ngôn chỉ cười mà không nói thêm một lời nào nữa, nhìn xuống hai bàn tay đang nắm chặt đan xen từng ngón vào nhau, bỗng nhiên một cánh tay mạnh mẽ nhấc bổng Diệp Tri Ngã từ vị trí cô đang ngồilên trên đùi của anh. Diệp Tri Ngã đẩy cơ thể mình ra khỏi bờ ngực đang ép sát cơ thể cô của anh: “Kiều Thận Ngôn”.
Anh ôm chặt lấy eo của cô, hai mắt nhắm nghiền lại, ngả đầ