XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341754

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1754 lượt.

u lên hai bờ vai cô: “Anh rất buồn…”
Diệp Tri Ngã cúi đầu thấp xuống, hai má cô chạm vào mái tóc vừa ngắn vừa cứng của anh, một người đàn ông trước nay luôn tỏ ra ương ngạnh không bao giờ biết nhận sai vềmình bỗng nhiên lại có thể yếu đuối đến mức khiến cho người ta giật mình như thế. Diệp TriNgã khó xử không biết nên làm thế nào để có thể thoát ra khỏi lòng anh được, nên đành để như vậy, hai người nhẹ nhàng ôm chặt lấy nhau một hồi rất lâu. Cơ thể cô lúc đầu còn thoáng khó chịu ngại ngùng, sau đóchuyển sang một thứ cảm giác thoải mái rồi êm ái ấm áp, thứ cảm giác như kéo dài ra đếnmênh mang bất tận. Chỉ có phía cổ là bị hơi thở của anh phả vào, hơi ngứa ngáy. Cô muốn gãi nhưng lại sợ làm động đến anh, nênchỉ biết gắng gượng, co mình lại, rồi chuyển động cơ thể, rồi lại nhẹ nhàng ngồi yên. Khi cúi xuống bất chợt cô nhìn thấy nụ cười hiệnlên trên khóe miệng của anh.
“Được đấy! Anh…”, cô la lên rồi đẩy người anh ra định bật dậy nhưng bị Kiều Thận Ngôn ôm chặt lại, khiến mái tóc của cô càng bị ép chặt xuống bờ ngực của anh, giọng trầm tư nhỏ nhẹ của anh áp vào vai cô, vừa như vui cười vừa như thoáng nét mệt mỏi rã rời: “Anh thật sự thấy khó chịu… Ôm em như thế này sẽ thoải mái lên rất nhiều… Để cho anh được ôm em thêm một chút nữa đi nhé…”
Diệp Tri Ngã bần thần cả người, cô nhè nhẹ nuốt nước bọt vào trong họng, rồi một lúc sau mới nhấc được tay phải lên, đặt lên trên bờ vai của anh.
Người tiếp viên hàng không đi đến để rót thêm cafe cho khách hàng nhìn thấy một đôi thanh niên đang ôm chặt lấy nhau trên ghế, khẽ cười rồi đi ra ngoài, dành lại không gian riêng tư ấm áp ngắn ngủi trên chuyến bay cho hai người ấy.
Chuyến bay hạ cánh tại sân bay quốc tế Moscow Sheremetyevo, đi cùng trên chuyến bay này có không ít khách du lịch là người trong nước. Nga miễn thị thực cho các nhómđi theo tour du lịch từ Trung Quốc đến đây, Kiều Thận Ngôn và Diệp Tri Ngã cũng nằm trong nhóm du lịch tham gia trong chuyến bay này, cho nên mới có thể đến Moscow ngay phút chốc như thế. Thế nhưng sau khi xuống sân bay và làm thủ tục xong xuôi thì hai người lại tách ra khỏi tour du lịch đó tự do đi chơi, ngồi vào chiếc xe đã được chuẩnbị sẵn đi thẳng đến khách sạn đã được đặt từ trước đó.
Diệp Tri Ngã không muốn đi bất cứ đâu cả, trong lòng cô chỉ có một lòng muốn đến ngay nhà hát kịch lớn của Moscow mà thôi. Trước khi xuất phát bay đến đây, cô đã đặt biệt mua sẵn một tấm vé một chiều quay về Trung Quốc, và còn cầm theo hai chiếc thẻ SD có dung lượng lớn nhất mua ở cửa hàng, còn có cả chiếc máy chụp ảnh cô mua từ năm trước. Tất cả các đồ vật này đều nằm trong trạng thái tốt nhất đến mức có thể, để có thể sẵn sàng ghi chép lại tất cả quá trình cô đang và sẽ du lịch tại nơi đây.
Khách sạn nơi Kiều Thận Ngôn và Diệp Tri Ngã đặt cách nhà hát kịch không xa lắm, cũng đều nằm trong trung tâm Moscow, là một khu kiến trúc cổ với hơn hai trăm năm lịchsử, từ ngoài vào trong đều mang đậm dấu ấn của thời Nga hoàng xa xưa. Khi Kiều Thận Ngôn đi làm thủ tục nghỉ trong khách sạn, Diệp Tri Ngã đứng giữa phòng tiếp khách rộng lớn ngó nghiêng quan sát tứ phía. Cô nhìn lên chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ được làm bằng thủy tinh trong suốt đặt dưới trần nhà, chiếu rọi thứ ánh sáng rực rỡ xuống nền đá cẩm thạch, và còn cả hành lang dẫn lên tầng hai vừa rộng lớn vừa trang hoàng vô cùng sang trọng, một đội ngũ nhân viên mặc đồng phục đẹp đẽ thái độ lịch sự hòa nhã đứng ngay bên cạnh, tất cả những cảnh vật này khiến cô ngỡ ngàng trầm trồ thán phục, cảm giác cô lúc này giốngnhư lạc vào trong cõi mộng mơ thần tiên vậy.Khi còn rất bé cô đã được đọc tác phầm Chiến tranh và hòa bình của Liên Xô cũ, viết năm 1968. Đến bây giờ cô vẫn còn nhớ như in khung cảnh nàng Natasha mặc chiếc váy trắng quyến rũ khiêu vũ trong cung điện nguy nga tráng lệ, và đương nhiên càng không thể quên hình ảnh anh chàng Tikhonoc đẹp trai tuấn tú hấp dẫn đến mê hồn. Diệp Tri Ngã đã đọc từ đầu đến cuối đầyđủ tác phẩm dài vô cùng này, tất nhiên là vì quá dài khiến cho cô cảm thấy rất mệt mỏi, từsự miệt mài đọc chăm chỉ này đến sự mệt mỏi vì quá chú tâm suýt nữa lấy đi một nửa tính mạng của cô cũng nên.
Thế nhưng lúc này đây khi cô đang đứng trong phòng lễ tân rộng lớn của khách sạn này, cô lại có cảm giác xúc động như muốn đọc lại thêm một lần nữa tác phẩm đó, trở về giống như hồi ức khi xưa, cái ngày xưa cô đãtừng bồi hồi da diết khi cầm tác phẩm đó trên tay. Hơn một hai trăm năm trước, nhất định cũng có một anh chàng đẹp trai mặc đồng phục quân sự của Nga tuyệt đẹp như thế, chiếc cổ dài bị cổ áo nẹp cứng bên ngoài hiện lên vẻ đẹp sang trọng đầy tự hào, đeo huy chương trước ngực, hai bên vai đeo ribbon, trong tay cầm chiếc găng tay trắng muốt vừa được tháo ra cẩn thận, chầm chậm bước từ trên cầu thang đi xuốngphía dưới, vẻ mặt vô cùng sắc lạnh mà lịch sựtôn nghiêm, chỉ một ánh mắt lướt qua là có thể làm điêu đứng tâm hồn của tất cả chị em phụ nữ tại nơi đây.
Diệp Tri Ngã biết rằng vẻ mặt sắc thái của cô lúc này đây trông rất không ra làm sao cả, thế nhưng cô không có cách