Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1755 lượt.
gì khác. Nếu như nói rằng mỗi một con người trong suốt cuộc đời họ thế nào cũng phải có vài mốc lịch sử đáng ấn tượng và đáng ghi nhớ nhất,thì cảm giác về sự tò mò và quyến rũ, cũng như nét thiêng liêng huyền bí của cô đối với nước Nga trong thời kỳ Sa Hoàng có thể được coi là một trong những mốc đáng ghi nhớ nhất đó của cô. Đó cũng là nguyên nhân của việc cô theo học múa ballet. Trên thế giới bao la rộng lớn này không có bất cứmột nước nào lại yêu thích cuồng mê múa ballet giống như nước Nga này, mỗi một người công dân Nga không có ai là không say sưa về môn nghệ thuật đứng bằng đầu mũi chân này cả, và tất cả họ đều hâm mộ nghiêng ngả trước vẻ đẹp mỹ lệ của các nữ diễn viên múa ballet đó. Và rồi trong cả cuộcđời của Sa hoàng Nicholas II, vị hoàng đế trịvì cuối cùng của nước Nga chỉ yêu nhất và dành trọn tình yêu thiêng liêng của mình chomột nữ diễn viên múa ballet và cũng là minh tinh nổi tiếng khắp đất nước thời bấy giờ, thế nhưng cuộc đời trớ trêu thay, nữ diễn viên mà ông yêu thương nhất ấy cuối cùng lại kết hôn với đại công tước Vladimir Pavlovic.
Diệp Tri Ngã đắm mình trong ảo tưởng và ảo mộng kỳ diệu như cõi vĩnh hằng đầy hư hư thực thực, đầy huyền ảo mộng mị này, cô mang theo tâm trạng phấn khích và mộng tưởng ấy theo Kiều Thận Ngôn bước vào thang máy, rồi lại như cái bóng lẽo đẽo theo anh đi tiếp vào một căn phòng đôi trên tầng ba của khách sạn đó.
Nhẽ ra phải mặc một chiếc váy được làm từ các mảnh xương cá voi ghép lại, phải với thái độ ngẩng cao đầu khi bước vào một căn phòng như thế này mới đúng.
Bộ dạng của Diệp Tri Ngã lúc này giống như đứa trẻ đang mang trộm đôi giày cao gót cùa mẹ vậy, cô nhìn hai cánh cửa được làm bằng gỗ đang từ từ mở ra hướng về phía mình với tâm trạng đầy phấn khích, phấn khích như không thể khống chế được cảm xúc đang dạt dào tuông trào được nữa, những đồ vật đằng sau cánh cửa kia nguy nga tráng lệ đến độ cô không biết nên dùngnhững lời như thế nào để có thể mô tả hết được vẻ đẹp của chúng. Mỗi loại đồ vật đó đều có thể trực tiếp mang đến phục vụ cho công chúa Sissi đóng phim, mà những thứ ấy không chỉ đơn giản như đem ra so sánh giá cả tiền bạc, mà hơn nữa, đó còn là biểu hiện của nét đẹp thiên nhiên thuần khiết hiện ra giữa lịch sử hàng ngàn năm lâu dài huyền bí. Chỉ có những con người sống giữa đất trời với thiên nhiên thuần khiết như thế mới có thể hiểu được nguyên lý về một bó hoa hồng đỏ thắm và một bức tượng nhỏ vẽ bằng tay thì nên đặt trong tư thế và góc cạnh như thế nào mới có thể tạo ra được bối cảnh đẹp nhất và đạt được hiệu suất nghệ thuật cao nhất.
Chiếc bàn tròn to với chất liệu được làm bằng gỗ hồ đào đen nhánh, bên ngoài phủ một lớp khăn kim tuyến mỏng manh trắng muốt giống như một chiếc áo khoác dài lung linh rũ xuống thì đúng hơn, không tầm thường như loại váy cực ngắn, màu kim, màu đỏ, màu xanh lá cây, màu xanh da trời, màu trắng, màu vàng, vô số những màu rực rỡ làm thế nào để có thể xen kẽ hòa quyện được với nhau, để tạo ra hiệu quả không quá hào nhoáng chói lòa nhưng cũng chẳng quá nhạt nhòa ảm đạm, để nhìn từ bất cứ góc độnào cũng đều mang lại cho người thưởng thức một thứ cảm giác êm dịu với một khung cảnh hài hòa nhất, mỹ lệ nhất.
Sau khi nhân viên phục vụ lịch sự nho nhã đi ra khỏi căn phòng, Diệp Tri Ngã cuối cùng cũng có thể thốt ra những lời trầm trồ thán phục: “Ở đây đẹp quá anh à!”
Kiều Thận Ngôn vừa mỉm cười vừa bước tới ô cửa sổ dẫn thẳng đến ban công bên ngoài, anh vén rèm kim tuyến trắng muốt sang một bên và nhìn ra khung cảnh phía bên ngoài: “Hóa ra em cũng lãng mạn như thế này sao, anh cứ tưởng bác sỹ thì đều giống hệt nhau, chỉ thích độc nhất phong cách giản dị hoặc là giống như phong cách Địa Trung Hải vậy”.
“Phong cách Địa Trung Hải thì như thế nào hả anh? Diệp Tri Ngã cũng bước tới nhìn ra khung cảnh phía bên ngoài cửa sổ. Bản tính tự nhiên vui vẻ của dân tộc Nga, căn phòng,quảng trường, điêu khắc, tất cả mọi thứ họ đều yêu thích sự to lớn. Từ trong cảnh cửa nhìn ra quảng trường bên ngoài kia, so với những quảng trường của các nước châu u bé nhỏ khác mà nói thì quảng trường nơi đâyrõ ràng là to lớn và rộng rãi đến kinh ngạc. Thành phố Nam Kinh và Hải Thành đã sắp đếnđầu mùa xuân rồi, nhưng nơi đây vẫn còn chìm trong mùa đông dài băng giá, một trận tuyết rơi vào đêm hôm qua đã phủ trắng cả khu quảng trường rộng lớn này, để khi ánh đèn điện chiếu lên khiến cho khung cảnh càng như trải dài mênh mang đến bát ngát vô tận.
Diệp Tri Ngã trầm trồ thán phục và hâm mộ, rồicô quay đầu nhìn sang phía những nhân viên phục vụ vừa đặt hai chiếc va li trước cửa phòng: “Tại sao va li của anh cũng đặt ở đây vậy?”
Khi Diệp Tri Ngã cất lời hỏi xong cũng là lúc cô chợt hiểu ra điều gì đó rồi chớp chớp haihàng mi dài, rồi nhướng mày lên, nhanh mắt ngó nghiêng sang hai bên, nhìn ra căn phòng đôi có hai phòng ngủ nhỏ, lúc đó cô mới thở dài nhẹ nhõm cả người.
Kiều Thận Ngôn buồn cười giơ điếu thuốc lá ra châm lửa hút, anh hút một hơi dài, mắt khép hờ lại nhìn cô và nói: “Em chọn phòng ngủ trước đi”.
Diệp Tri Ngã mỉm cười