Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.
đáp lại: “Em thế nào cũng được ạ, phòng nào cũng đẹp hết cả, hay là anh chọn trước đi ạ”.
Kiều Thận Ngôn gật gật đầu: “Thế cũng được, anh sẽ lấy phòng này vậy”. Anh nói xong liền tình cờ mở cánh cửa của một gian phòng ngủ bất kỳ. Diệp Tri Ngã với tư thế khép nép kéo va li của mình vào trong căn phòng ngủ còn lại, khi cánh cửa phòng ngủ cô chọn vừa mở ra, vật hiện ra trước mắt cô chính là chiếc váy màu đỏ được đặt cẩn thận trên giường lớn.
Đo chính là chiếc váy mà cô đã từng mặc khi cấp cứu cho Kiều Mẫn Hàng vào đêm dạ tiệc hôm ấy, một chiếc váy màu đỏ do Tôn GiaLinh tự tay thiết kế lấy. Thế nhưng chiếc váy này nhẽ ra phải đang được treo trong tủ quần áo ở nhà cô mới đúng, tại sao bỗng nhiên lại được đặt trong khách sạn ở Moscow như thế này cơ chứ? Đây, đây là…
Khi cô quay đầu lại thì Kiều Thận Ngôn đã đứng ngay sau cánh cửa: “Anh đã đến tìm Tôn Gia Linh và mua lại một chiếc khác, em ấy chẳng hề giảm giá tí nào cho anh cả đâu, lạicòn thu thêm của anh hai mươi phần trăm phí vận chuyển gấp nữa chứ”.
“Tại sao anh lại…”, Diệp Tri Ngã vừa cười vừa than thở, “Tại sao anh lại nghĩ đến việc mua chiếc váy này cơ chứ?”
Kiều Thận Ngôn nhướn mày lên, thở ra một làn khói thuốc và nói: “Những người con gái anh quen rất ít người nhà quê kiểu như em thế này, chỉ có mỗi chiếc váy này em mặc vàolà anh thấy có vẻ tạm ổn một chút thôi”.
Diệp Tri Ngã trợn mắt nhìn anh và cười: “Có anh mới là đồ nhà quê”.
Kiều Thận Ngôn nhấc điếu thuốc lá trong miệng ra, nhìn chằm chằm vào Diệp Tri Ngã, rồi bỗng nhiên anh nhỏ giọng lại nói: “Ngày hôm đó anh đứng ngay đằng sau em thôi mà”.
Diệp Tri Ngã chau mày lại hỏi anh: “Ngày hôm đó? Ngày nào hả anh?”
Anh vừa cười vừa lắc đầu, rồi bước những bước thật dài đi ra ngoài. Ba giây sau, bác sỹ Diệp mặt đỏ bừng bừng mím môi thật chặt,hai gò má của cô cũng đỏ bừng như màu chiếc váy đỏ kia vậy.
Máy bay dừng ở sân bay Moscow khoảng sáu giờ tối giờ địa phương, buổi biểu diễn ballet ở rạp hát kịch vào buổi tối tám giờ ngày mai, từ lúc này đợi cho đến buổi biểu diễn đó bắt đầu phải đến hơn hai mươi tiếngnữa, đối với Diệp Tri Ngã mà nói là vô cùng dài. Ngay sau khi đến nơi, cô kéo Kiều Thận Ngôn đi cùng mình đến tham quan nhà hát kịch tại Moscow này. Rồi buổi trưa ngày hôm sau hai người lại tiếp tục đến tham quan thêm một lần nữa, mọi góc độ mọi bối cảnh trong rạp hát kịch đó đều được cô chụp lại một cách cẩn thận kỹ lưỡng.
Đến giây phút thực sự phải mặc chiếc váy màu đỏ xinh xắn đó lên người, Diệp Tri Ngã cảm thấy hồi hộp đến mức có vẻ căng thẳng thì đúng hơn. Trong tiết trời âm hơn hai mươi độ cởi bỏ tất cả quẩn áo khoác dày ra chỉ để mặc chiếc váy mỏng manh này lên người, cơ thể cô như có cảm giác nhẹ nhõm hẳn đi, thế nhưng tâm trạng thì lại vô cùng lo âu thấp thỏm. Lò sưởi trong phòng rất đầy đủ, ấm áp, lòng bàn tay của cô thì mồ hôi nhễ nhại. Cô đứng trong phòng vệ sinh nhìn vào tấm gương nhỏ nhẹ nhàng chải tóc. Chiếc lược trơn và mềm đến mức cô dường như không thể nào cầm chắc được trong tay. Trong gương hiện lên một người con gái với mái tóc đen nhánh xõa xuống thướt tha và gương mặt đã được trang điểm nhẹ nhàng, gò má ửng đỏ, bờ môi hồng hồng che đi làn da trắng muốt của cô. Diệp Tri Ngã nhìn chằmchằm vào đôi mắt mình, trong đôi mắt ấy có hai vòng lửa tròn nhỏ đang bùng cháy tràn đầy sức sống. Mười hai tuổi năm đó khi cô rời khỏi ngôi trường học múa ballet ấy, cô đã không bao giờ còn nhìn thấy ngọn lửa tròn nhỏ đang bùng cháy đầy sức sống như thế trong đôi mắt mình nữa.
Nếu so sánh trong cả thế giới rộng lớn này, thì mỗi con người hiện ra dường như càng nhỏ bé hơn, yếu ớt hơn, dường như càng trởnên lực bất tòng tâm. Thế nhưng con người không thể học được cách không mưu cầu không tiến thủ, cho nên đành phải than ngắn thở dài, đành phải học cách chống chọi lại nhau, chỉ còn biết cách cào xé từng vết thương ra, rồi lại lần lượt hàn gắn từng vết thương đó lại. Nếu gặp may thì sẽ không lưu lại vết tích gì trên da, còn nếu không maysẽ in rõ nét những dấu vết đó, như vậy e rằng làn da sẽ không còn lành lặn là bao. Mười đầu ngón chân của cô động đậy tronghai chiếc giày nhỏ. Cô hồi tưởng lại những tháng ngày xa xưa khi mà cô vẫn còn đi chiếc giày chuyên dành cho môn múa ballet này, khi mà mười đầu ngón chân của cô luôn trong trạng thái đứng thẳng và vững, khi mà cô cảm thấy thật đau khổ. Giống hệt nhau phải không nhỉ, khi mà người ta vẻ ngoài tỏ ra xinh đẹp và hạnh phúc, nhưng những ngón chân thẳng đứng bên trong đôi giày kia lại đang rơi những giọt lệ vì đau nhức vì mệt mỏi, và điều này chỉ có bản thân người đó mới cảm nhận được thôi. Diệp Tri Ngã đặt chiếc lược xuống nhìn lại bản thân lần cuối cùng, nở nụ cười trên môi và quay đầu bướcra khỏi phòng ngủ.
Kiều Thận Ngôn cũng đã thay xong bộ âu phục trang trọng lịch sự cà đang ngồi đợi cô. Người đàn ông cao to vạm vỡ nở một nụ cười rất tươi trên môi và gập cánh tay xuống.Cô gái mặc chiếc váy màu đỏ rực rỡ đi đến cạnh bên anh và vòng tay vào ôm lấy cánh tay của anh. Họ cùng nhau bước ra khỏi hành lang và phòng tiếp tân củ