Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341779

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1779 lượt.

đạt được trình độ đó. Tiểu Na, cô thấy bộ phận Thiết kế đã đạt yêu cầu chưa?"
Thẩm Tiểu Na nghe xong mới ngớ ra. Cô căn bản chẳng sai khiến nổi mấy nhà thiết kế kia. Lộ Dịch thì chỉ tập trung vào việc chuẩn bị cho ra đời sản phẩm mới nên thường có mâu thuẫn với mấy nhà thiết kế còn lại, chốc chốc lại đến khiếu nại với cô làm cô khốn khổ. Mà trong thời gian này cô thường xuyên có mặt ở công ty quảng cáo của Đới Duy Phàm, đương nhiên không phải vì tập trung cho ra đời album bộ sưu tập mới. Cho nên nói đến sản phẩm thì cô chẳng biết gì.
Mấy năm nay Lưu Ngọc Bình một mình cáng đáng sự vận hành của công ty, đương nhiên bà hiểu Diệp Tri Thu nói có lý. Bà ta vốn rất quyết đoán, nói một là một hai là hai, nhưng hai năm lại đây công ty bất động sản của Thẩm Gia Hưng làm ăn thuận lợi nên ông ta dương dương tự đắc, còn Tín Hòa tình hình ngày càng đi xuống khiến bà ta không còn ưu thế nữa. Bây giờ chồng bà ta tự nói cần một khoảng tiền mặt lớn, mà bà cũng chẳng có cách nào mà từ chối thẳng thừng được. Con gái thì chẳng giúp đỡ gì được cả, còn Diệp Tri Thu tuy ý kiến rõ ràng nhưng chẳng thể nhúng tay vào việc này, cho nên gánh nặng vẵn đè lên vai bà, nhất thời bà cảm thấy chán nản, đành khoanh tay nói: "Tôi biết rồi, việc này vẫn chưa có quyết định cuối cùng, mọi người ra ngoài cả đi."
Ra khoie phòng họp rồi Thẩm Tiểu Na vẫn chưa hiểu vấn đề lắm định xách túi ra về. Diệp Tri Thu thở dài gọi cô ta lại: "Em có cảm thấy mẹ em đang lâm vào tình cảnh rất khó khăn không?"
"Bà ấy ở nhà hay ở công ty đều như một ông vua con ấy, có gì mà khó khăn chứ?"
Diệp Tri Thu chán ngán: "Chị không định nhúng tay vào việc riêng của nhà em đâu, nhưng kiến nghị này của Tổng giám đốc Thẩm chắc chắn sẽ khiến cho mẹ em và việc kinh doanh quý sau của công ty phải đối mặt với thử thách lớn, hơn nữa trong tình trạng hiện nay cũng rất khó nói Tín Hòa có vượt qua được thử thách này không. Em là Giám đốc thiết kế, dù em có ý kiến như thế nào với cách làm này đi chăng nữa thì với trách nhiệm của một người lãnh đạo em phait tận tâm với công việc."
"Theo chị em nên phản đối à?"
"Em nên thẳng thắn nói chuyện với mẹ xem sao, nhược điểm lớn nhất của việc mẹ em làm một ông vua con có lẽ là đã che hết mưa gió cho em." Diệp Tri Thu chỉ có thể nói đến đây. Đã sắp tám giờ rồi, Diệp Tri Thu chán nản nghĩ cuộc họp lần nào cũng kéo dài lê thê như thế nhưng chẳng có hiệu quả gì cả, mà lần nào cũng xuất hiện một hoặc vài vấn đề làm cô đau đầu. Bên ngoài không biết trời đã mưa từ lúc nào, cô gọi taxi về tòa nhà mình thuê trọ, vội vàng chạy vào trong, bỗng phát hiện Phạm An Dân đang đứng ở cổng lớn, cô vừa ngạc nhiên vừa chán chường nhìn anh ta; "Anh còn đến đây làm gì?"
Phạm An Dân mặt mày xanh xao nhìn cô: "Xin lỗi em."
"Lại nữa rồi." Thật sự cô không biết nên nói gì nữa: "Anh không xuất hiện trước mặt em nữa coi như là đã xin lỗi em rồi."
Phạm An Dân cười buồn, chỉ về phía sau lưng cô: "Cái đó, thật sự không phải là ý của anh, anh cũng vừa mới biết thôi, anh vừa đến nói chuyện với công ty quảng cáo hồi lâu, họ nói đã nộp tiền cho công ty quảng cáo rồi nên chắc sẽ chiếu luôn một tuần".
Diệp Tri Thu quay đầu lại, qua làn mưa nhỏ cô thấy trên nóc tòa cao ốc ở góc chếch bên kia đường có đặt một màn hình LED to đùng đang chiếu cảnh một đôi uyên ương mặc áo cưới đang tạo dáng chụp ảnh trên bãi biển, trên nền trời xanh, biển biếc là là váy cưới bay bay, hình ảnh rất rõ nét, đó chính là Phạm An Dân và Phương Văn Tĩnh. Rồi hình ảnh biến chuyển, xuất hiện một dòng chữ to bằng tiếng Anh cùng với đóa hoa chạy ngang màn hình: I want to be with you forever! Bên cạnh Tri Thu có hai cô gái đi ngang qua cũng dừng lại chăm chú xem đoạn băng đó rồi ngưỡng mộ khen ngợi: "Ôi lãng mạn quá!"
Tiếp sau đó là hình ảnh quảng cáo rượu Tây mà Diệp Tri Thu đã xem rất nhiều lần. Cô quá kinh ngạc: "Chắc sẽ có ngày tôi bị các người bức hại đến mức thành ra ảo tưởng mất thôi, đây là thủ đoạn gì vậy?"
"Anh hôm nay cũng mới biết, đó là do... gia đình cô ấy sắp đặt".
Trước mặt là đại lộ chính của thành phố nên màn hình LED này quá bắt mắt, bình thường trên màn hình luôn phát những đoạn quảng cáo và các clip tuyên truyền. Diệp Tri Thu nhẩm tính xem phí quảng cáo mất khoảng bao nhiêu, bởi cô biết muốn quảng cáo liền một tuần ở vị trí này thì chi phí không hề nhỏ. Cô chầm chậm quay lại nhìn Phạm An Dân: "Các người có ý sắp xếp trình chiếu ở chỗ này, chắc là để cho mình tôi xem nhỉ, coi trọng tôi quá đấy". Cô cười trang lớn: "Rất hay, rất sáng tạo, rất hao tâm tổn sức, rất...". Đột nhiên cô không nói gì nữa, chỉ mỉm miệng nghiến răng.
"Em đừng chấp cô ấy, tính cô ấy trẻ con, luôn không có cảm giác an toàn, có lúc tự nhiên làm những chuyện rất điên rồ mà chẳng có ý nghĩa gì cả". Phạm An Dân thở dài một tiếng, tinh thần mệt mỏi: "Đúng vậy, anh lại đang làm cái việc xin lỗi và giải thích thừa thãi này. Chắc em sẽ chẳng chấp nhận cô ấy, ngay cả với anh, em cũng chẳng còn chớp mắt để ý tí gì nữa rồi."
Diệp Tri Thu bỗng bốc lên cơn giận, cô nói lạc cả giọng: "Có l


Old school Swatch Watches