Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341777

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1777 lượt.

úc tôi thấy người không so đo tính toán thì cuộc sống toàn gặp chuyện đen đủi, những người khác cũng sẽ không khách khí mà đem tất cả những điều cô ta đáng bị hay không đáng bị như thế để đổ hết lên cô ấy và cảm thấy đó là lẽ đương nhiên. Các người đang làm cái gì đây? Sao không quay luôn vài đoạn phim nóng vào cho hả cái cơn muốn phô diễn của các người?"
Phạm An Dân cũng nghiến chặt răng: "Không phải như em nghĩ đâu Thu Thu, khi chụp những ảnh đó anh nghĩ là để đặt chúng trong lễ cưới. Anh chỉ muốn là để em biết rằng, anh không làm việc đó, bây giờ có nói thêm gì nữa cũng là thừa thôi. Em có nhớ anh từng nói em không cần phải tha thứ không? Đúng không cần nữa, sự tha thứ đối với anh giờ chẳng có ý nghĩa gì cả. Anh chỉ còn cách đi con đường mình đã chọn. Sau này anh sẽ nhắc nhở cô ấy, đảm bảo sẽ không đến quấy rầy em nữa."
Diệp Tri Thu quay đầu lại nhìn, khuôn mặt anh ta vẫn thanh tú như xưa. Trước đây anh ta chỉ là một công nhân kỹ thuật cho một công ty vốn nước ngoài nên trên khuôn mặt vẫn mang nét thư sinh, nụ cười vui tươi thỏa mái và mang nét gì đó của trẻ con. Còn bây giờ dưới ánh sáng của đèn đường, khuôn mặt anh đã mang vẻ u sầu và lạnh lẽo. Cô chợt nhận ra lúc này cô nhìn anh ta như nhìn một kẻ xa lạ với những hành động kỳ cục, nên những lời nói căm hận đang chất chứa chỉ muốn bung ra khỏi miệng bỗng tan biến. Cô nói với bản thân mình: chẳng ai phải nhọc lòng tìm hiểu về hành vi của những kẻ xa lạ.
Mọi bực tức bỗng tiêu tan, cô lạnh lùng nói: "Sự bảo đảm của anh chẳng đáng giá một xu, nhưng tôi vẫn hy vọng anh hãy ghi nhớ điều đó. Bây giờ tôi với anh chỉ như người qua đường, giữ chút lịch sự xã giao là được rồi, không nên làm phiền nhau thêm nữa."
Cô vòng qua anh ta và sải bước vào tòa nhà, Về đến phòng của mình cô gội đầu và tắm rửa, sau đó cô lôi trong tủ lạnh ra loại rượu ngọt của Bách Lợi, ngồi trên ghế sofa vừa uống rượu vừa mở máy tính xách tay chuẩn bị đối chiếu lại các tư liệu về đối tác kinh doanh, dự đoán xem chính sách mới mà Thẩm Gia Hưng vừa tuyên bố hôm nay sẽ có những ảnh hưởng gì. Nhưng cửa phòng đóng kín nên không khí ngột ngạt, tâm trạng của cô khó có thể bình tĩnh lại được.
Cô đặt máy tính xuống, uống một ngụm rượu, đi đến ban công mở cửa, gió mát mang theo những bụi mưa phả vào da mặt. Cô cúi đầu xuống, nhìn từ tầng hai mươi bảy xuống, cái màn hình LED đó chỉ hắt hiu ánh sáng lay động chứ không hề nhìn rõ hình ảnh. Cô tự dặn lòng, người ta muốn tiêu tiền theo cách nào cũng chẳng có liên quan gì đến mình cả, đó chỉ là một trò phô trương của một cô gái vừa có tiền lại vừa ấm đầu.
Nhưng đúng là cô không thể bình tĩnh được, hàng chữ tiếng Anh đó cứ chấp chới trước mắt cô: I want to be with you forever. Forever, có lòng tin vào tương lai đến như thế thì mang ra để khoe khoang cũng là đáng lắm chứ.
Thế nhưng ai là người sẽ cùng bạn đi đoạn đường sắp tới? Ai sẽ đi cùng bạn đến cuối đời? Những hạt mưa lất phất cứ hắt vào khuôn mặt đang nóng bừng lên của cô. Cô cười đau khổ rồi nghĩ, cứ dằn vặt bản thân mình như thế này thì thật chẳng có ý nghĩa gì.
Từ khi nhận được lời cầu hôn đột ngột của Tăng Thành, mấy ngày liền đầu óc cô cứ căng như dây đàn, đã mấy đêm cô ngủ không yên giấc, cuộc họp hôm nay ở công ty càng làm cô mệt mỏi, cứ như bị đè nén vì không kham nổi cọng rơm cuối cùng vậy. Cô lùi mấy bước, dùng sức đóng chặt cửa lại, nhanh chóng thay quần áo, cầm lấy túi xách và đi thang máy xuống lầu.






Quyến luyến không rời
Hứa Chí Hằng cứ đến thứ Tư và thứ Bảy là đi đánh cầu lông với Vu Mục Thành, từ khi hẹn hò Diệp Tri Thu anh quyết định ưu tiên dành thời gian cho cô, để hai người gặp gỡ vào thời gian rảnh cuối tuần nên lịch đánh cầu lông chuyển thành thứ Ba và thứ Sáu. Vu Mục Thành chỉ cười và vui vẻ đồng ý với sự thay đổi nhỏ đó.
Sân họ đánh cầu lông nằm ở một khu nhỏ gần ngoại ô nơi Vu Mục Thành ở, đánh xong trận cầu lông, Vu Mục Thành mời Hứa Chí Hằng về nhà nếm món canh mà Tạ Nam nấu. Khi Hứa Chí Hằng mới đến đây, anh ở nhờ biệt thự của Vu Mục Thành một tuần. Căn biệt thự đó nằm trong một khu dân cư nhỏ, đối diện với căn biệt thự mà vợ chồng Vu Mục Thành đang sống. Nơi đây gần hồ rộng, quang cảnh thoáng đãng. Khi màn đêm xuống, còn có trật tự viên dắt chó đi tuần kể cả khi trời mưa lất phất, khắp nơi đều có không khí ấm áp, yên bình.
"Mục Thành này, cậu đã ở những nơi náo nhiệt như New York, Thượng Hải, thế mà vẫn quen với cuộc sống nơi đây sao? Hứa Chí Hằng cảm thấy nơi đây quá hẻo lánh.
"Ở đâu không quan trọng, mình thích sự yên tĩnh ở nơi đây. Có điều mình vẫn muốn mua một căn hộ trong thành phố gần với công ty của Tạ Nam để đỡ lo lắng về khoản lái xe đi lại của cô ấy."
Hai người chào Hứa Chí Hằng rồi cùng đi vào đợi thang máy. Tiểu Phán kéo cánh tay Tây Môn nũng nịu: "Em thích tổ chức đám cưới ở nhà thờ cơ, anh Tây Môn, lúc nào mình đi đến nhà thờ ở phía sau kia xem nhé!"
"Được thôi, có điều người khác gọi anh là Tây Môn thì kệ họ, nhưng xin em đừng gọi anh thế nữ