Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341711
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1711 lượt.
h Tiểu Cảnh đã xác nhận như vậy. Sự việc vốn chẳng to tát hay lớn lao, sao con cứ nghĩ ngợi lung tung những thứ không đâu, tự rước phiền não, khổ sở?” Mục Chính Khang trầm giọng nói,“Bố biết con mất đứa bé, nên tâm trạng không tốt. Nhưng vì chuyện này, con đã gây náo loạn suốt mấy ngày rồi. Hiện giờ mẹ con đã gọi Táp Táp tới. Táp Táp cũng giải thích rõ ràng hết thảy. Dừng lại thôi con ạ.”
Lúc nói chuyện, ánh mắt ông nghiêm khắc liếc nhìn bà Kiều Tuệ Tuệ. Kiều Tuệ Tuệ không tránh né, đối diện thẳng mắt ông, nhưng không lên tiếng.
“Giờ đổi thành con cố ý gây náo loạn? Con đơn giản chỉ muốn biết chân tướng, muốn biết quan hệ của họ thế nào, đã phát triển tới đâu. Đây là quyền lợi của con!” Mục Kiều nghẹn ngào,“Bố tưởng con thích suy đoán chuyện giữa họ lắm ư. Nếu bọn họ không lừa dối con lâu như vậy, con có cần lo lắng vớ vẩn không? Huống chi, bố đâu biết…… tên khốn Cảnh Chí Sâm đấy, con hỏi anh ta từng thích Mục Táp hay không, anh ta lại lặng thinh không phủ nhận, nên con mới….”
Nói giữa chừng, sự tủi thân từ trái tim Mục Kiều phóng xuất ra ngoài, hóa thành dòng nước mắt giàn giụa.
Trừ tiếng khóc nức nở của Mục Kiều, trong phòng không còn bất kì âm thanh nào.
Mục Táp bàng hoàng. Cô tuyệt đối không ngờ Cảnh Chí Sâm sẽ có thái độ ấy. Anh ta quả thực nhàm chán, không việc gì làm, bèn đẩy cô ra đầu sóng ngọn gió.
Kiều Tuệ Tuệ đứng dậy, dìu Mục Kiều ngồi lên sô pha, lấy khăn giấy lau nước mắt cho con gái, đoạn quay sang nhìn Mục Táp:“Mục Táp, dù con giận hay không, thì dì cũng nói thẳng. Trong việc này, con sai rõ mười mươi. Bởi đây không phải là việc nhỏ, thậm chí có tính chất rất lớn. Con không nên ém nhẹm hết thảy, coi chúng ta như những đứa trẻ ngây thơ, không hiểu chuyện.”
Lúc bà nói, ánh mắt vẫn dõi theo Mục Táp, đáy mắt bà bắn tia băng giá, lạnh lùng. Giọng nói bà không nặng không nhẹ, nhưng mỗi câu thốt ra đều trực tiếp xát muối vào tim Mục Táp. Từ nhỏ tới lớn, đây là lần đầu tiên bà dùng giọng điệu này để giáo huấn cô.
Mục Táp có thể nói gì đây? Cô chính xác đã sai lầm khi lựa chọn che giấu mọi người. Tuy nhiên, cô hành xử như vậy là có lí do, quan hệ giữa cô và Cảnh Chí Sâm chưa bao giờ rành mạch, rõ ràng. Cô âm thầm theo đuổi anh ta, nhưng anh ta đã bao giờ chấp nhận tình cảm cô đâu. Lúc biết rõ mục đích của anh ta, cô liền tức tốc rút lui, không hề có ý dây dưa, níu kéo. Vì thế cô nghĩ, tình cảm của mình căn bản không ảnh hưởng đến tình yêu của Cảnh Chí Sâm và Mục Kiều. Hơn nữa, đoạn thời gian đó, mọi người trong nhà đều tỏ vẻ hài lòng, ưng ý Cảnh Chí Sâm. Cô sao có thể vô duyên nói huỵch toẹt, xin lỗi cả nhà, con cũng thích Cảnh Chí Sâm.
Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Huống hồ, chỉ mình cô đơn phương lưu luyến. Cô và Cảnh Chí Sâm cũng chưa làm gì vượt quá giới hạn hay có lỗi với Mục Kiều. Vốn dĩ Mục Táp muốn chôn vùi chuyện cũ vào dĩ vãng. Nào ngờ trời không chiều lòng người, giờ bắt cô phải gánh cái danh hai mặt, bất lương.
“Đúng là lỗi của con.” Mục Táp cúi đầu,”Dì Kiều, con xin lỗi dì, nhưng xin dì tin tưởng, con chưa bao giờ mong muốn Mục Kiều bị tổn thương.”
“Thôi được rồi.” Mục Chính Khang nhíu mày,“Chấm dứt tại đây thôi. Chuyện vốn không to tát, quan hệ của Táp Táp và Cảnh Chí Sâm hoàn toàn trong sạch. Chúng ta đừng săm soi, xét nét nữa. Chỉ tự chuốc lấy phiền.”
Kiều Tuệ Tuệ lanh lùng thu tầm mắt từ người Mục Táp, chuyển sang Mục Chính Khang:“Ông hiểu nhầm ý tôi rồi. Trọng điểm không phải là quan hệ của Mục Táp và Cảnh Chí Sâm, mà là nó không nên lừa gạt chúng ta. Dù lúc trước nó thừa nhận thích Tiểu Cảnh, cũng chẳng có ai trách mắng nó. Yêu thích vốn là tình cảm đơn thuần. Trai chưa vợ, gái chưa chồng yêu thích nhau, đó là điều bình thường, chả có gì phạm pháp. Nhưng nó lại ngậm tăm, không hé răng nửa lời. Điều này chứng tỏ Mục Táp không hề tín nhiệm người thân của mình. Chúng tôi không được phép thất vọng hay đau khổ trước hành động của nó hay sao?”
Mục Kiều càng khóc sướt mướt. Những tiếng nấc nghẹn vang vọng khắp nhà, biểu lộ sự thương tâm cực hạn.
“Táp Táp đã thừa nhận lỗi lầm, cũng đã lên tiếng xin lỗi. Chừng đó chưa đủ chấm dứt à? Vậy bà còn muốn thế nào? Muốn nó đích thân chịu phạt đền tội?” Mục Chính Khang nói,“Kiều Kiều còn nhỏ, nên hay để tâm, so đo mấy chuyện vặt vãnh. Chẳng nhẽ bà cũng giống nó?”
“Lão Mục, tôi không cần người nào chịu phạt cả, ông chớ chụp mũ bậy bạ. Ý tứ của tôi rất rõ ràng, Mục Táp sai ở chỗ đã lừa dối chúng ta. Đều là người một nhà, có gì không thể sẻ chia, tâm sự. Vì sao lại giở trò gạt gẫm. Ông đã đặt mình vào hoàn cảnh Kiều Kiều để suy nghĩ chưa? Nó xảy ra chuyện không may, trở thành trò cười cho toàn bộ công ty, mất hết mặt mũi, không dám đi làm. Thái độ Tiểu Cảnh lại lập lờ, khi lạnh khi nóng, trốn tránh gánh vác trách nhiệm. Lâm vào tình cảnh đó, tâm trạng nó đã xuống dốc không phanh. Giờ lại phát hiện chị gái lừa gạt nó suốt thời gian dài. Thử hỏi nó chịu đựng nổi không?” Kiều Tuệ Tuệ phân tích,“Xem như mẹ con tôi để tâm chuyện vặt vãnh thì sao? Nếu đổi lại người khác, chắc gì có thể hành xử rộng lượn