XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341808

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1808 lượt.

uán ăn và siêu thị nhỏ mọc san sát nhau, còn có một quán lẩu rất nhỏ nhưng bên trong chật kín người, từng làn khói trắng bay ra từ nồi lẩu, nhìn qua cánh cửa kính cũng cảm nhận được hơi nóng đang bốc lên cuồn cuộn.
Hiệu thuốc ở bên cạnh quán lẩu, lúc xuống xe Viên Cảnh Thụy còn nhìn Tri Vy một cái, anh rất thích ăn đêm thế này, nếu không phải vì Đổng Tri Vy đang bị cảm thì có lẽ anh sẽ đề nghị hai người vào trong vừa ăn vừa nói chuyện.
Có điều việc gì cũng cần suy tính tới khả năng phát triển, gần đây trước mặt anh Đổng Tri Vy càng ngày càng không còn cứng nhắc nữa, anh cảm thấy rất tốt, nhưng sự thay đổi của một người cần tuần tự dần dần, quá vội vàng sẽ không có kết quả tốt, thời gian cô làm việc cho anh còn dài, anh không vội.
Hai người bước vào hiệu thuốc, Đổng Tri Vy vốn định bảo anh không cần xuống xe, nhưng hôm nay anh đã mang tới cho cô quá nhiều sự kinh ngạc, nhiều tới mức cô bắt đầu từ bỏ việc nói chuyện bình thường với anh, cứ để anh tùy ý vậy, những việc anh muốn làm thực sự cô không có khả năng ngăn cản.
Ngược lại với quán lẩu, hiệu thuốc khá yên tĩnh. Không có vị khách nào cả, người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng ngồi sau quầy thuốc, thấy hai người bước vào cũng không đứng dậy mà chỉ hỏi:
“Cần gì?”.
Đổng Tri Vy bước tới hỏi: “Chào bác, cháu muốn mua một hộp bản lam căn”.
Người đàn ông trung niên ngẩng đầu nhìn cô, vì ngồi thấp nên hai mắt lộ cả ra ngoài gọng kính: “Ờ, rát họng à, bị cảm phải không? Bị cảm thì uống thuốc này”. Nói xong liền đứng dậy đi sang bên cạnh mở tủ kính, lấy một túi thuốc đưa cho cô và giới thiệu: “Đây, đây là thuốc nhập khẩu từ nước ngoài, trị liệu rất tốt, một viên là hiệu quả ngay”.
Đổng Tri Vy thường tới bệnh viện lấy thuốc cho mẹ chứ không mấy khi tới hiệu thuốc, gặp tình huống như thế này cô không biết phải làm thế nào: “Cháu không bị sốt, uống bản lam căn là được rồi”. Nói xong cô chỉ về tủ thuốc sau lưng người đàn ông: “Chính là loại này, cảm ơn”.
Viên Cảnh Thụy đứng sau lưng cô nãy giờ, giờ mới lên tiếng: “Cô ấy còn ho nữa”.
Người đàn ông trung niên nhìn hai người sau đó lấy thuốc ho dạng nước ra: “Loại thuốc ho nước này tốt lắm”.
Đổng Tri Vy nhìn lọ thuốc toàn chữ Tây mà cô không biết, đang định lên tiếng thì Viên Cảnh Thụy liền đưa tay chỉ: “Bối mẫu, cao sơn tra là được rồi, chính là loại đó”.
Người đàn ông trung niên nhìn hai người một lần nữa rồi vào lấy bản lam căn và bối mẫu, cao sơn tra từ trong góc tủ ra đặt lên bàn rồi ghi hóa đơn: “Ai trả tiền?”.
“Tôi trả tiền”. Đổng Tri Vy vội mở túi nhưng tờ hóa đơn đã bị Viên Cảnh Thụy giành lấy, không cho cô một cơ hội nào.
“Tổng giám đốc Viên!”. Cô vội kêu lên.
Anh trả tiền rồi cầm lấy hai túi thuốc: “Đi thôi, tôi đưa cô về”.
Cô đi như đuổi theo anh ra ngoài hiệu thuốc, vừa đi vừa nói: “Không cần đâu, nhà tôi gần đây tôi tự đi bộ về là được rồi”.
Anh dừng lại đột ngột khiến cô suýt chút nữa đâm vào người anh, anh nói: “Ho phải ăn nhiều lê, nhà cô có lê không?”. Nói xong không đợi cô trả lời, anh liền đi về phía mấy sạp hoa quả.
Sạp hoa quả ngay cạnh hiệu thuốc, các loại hoa quả bày đầy trước mặt người qua đường, táo đỏ, chuối vàng, nho tím, bên cạnh còn có mấy thùng hoa, những ngọn đèn trần treo lơ lửng trên cao chiếu rọi màu sắc sinh động bên dưới.
Bà chủ ngồi trong quán nghe thấy tiếng liền đứng dậy: “Mua lê à? Có, lê Đường Sơn vừa mới bày hôm nay đấy, tươi lắm”.
“Không mua loại này, mua lê tuyết”.
“Lê tuyết cũng có, năm tệ rưỡi mửa cân”.
“Đắt thế à?”. Anh còn mặc cả khiến Đổng Tri Vy há hốc miệng đứng im tại chỗ.
Cô nằm mơ rồi, Viên Cảnh Thụy đứng trước sạp hoa quả mua lê, còn đang mặc cả nữa, chắc chắn cô đang nằm mơ.
Bà chủ rất biết cách bán hàng, vừa nói vừa đặt lê lên cân, vừa đặt vừa nói: “Vậy anh mua nhiều một chút, tôi tính rẻ cho”.
Cứ thế, lúc Đổng Tri Vy còn sững sờ đứng đó thì Viên Cảnh Thụy đã hoàn thành xong một vụ mua bán khác, cầm túi lê nặng trĩu anh quay sang nói với cô: “Lên xe đi”.
Anh đã quen làm chủ, cô quen phục tùng mệnh lệnh của sếp, lại đang rơi vào trạng thái kinh ngạc nên đã lên xe lúc nào không biết. Anh nổ máy rồi đưa túi đồ cho cô.,
“Cầm lấy đi”.
Mấy cân lê nặng trĩu cộng với bản lam căn, bối mẫu, cao sơn tra đựng đầy hai túi to khiến cô ôm đầy lòng, xe chạy, tiếng khóa cửa kêu cách cách bên tai khiến Đổng Tri Vy tỉnh ra.
Không, không phải cô đang mơ, mọi thứ đều là sự thật.
Xe đỗ trước ngõ, Đổng Tri Vy đẩy cửa xuống xe đi được một bước lại quay lại, Viên Cảnh Thụy vẫn chưa đi, anh ngồi trong xe nhìn cô: “Sao thế?”.
Hai tay cô xách đầy đồ, gương mặt có muốn tỏ vẻ nghiêm túc cũng rất khó, giọng thì khàn đi, nhưng khàn giọng vẫn cố nói: “Tổng giám đốc Viên, hôm nay thực sự cảm ơn anh”.
Anh cười: “Không phải cảm ơn, tốt nhất đừng bị ốm, còn nhiều việc cần cô làm, cô không đi làm thì phiền lắm”.
Bỗng nhiên cô không kiềm chế được gương mặt mình nữa, một nụ cười đã nở từ lúc nào, nhưng cô mau chóng nghiêm mặt lại, sau đó tạm biệt anh rồi đi vào ngõ.
Anh không đi ngay mà vẫn ngồi t