Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341810

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1810 lượt.

rong xe châm một điếu thuốc, nhìn bóng Đổng Tri Vy khuất dần trong đêm tối, anh đang nghĩ tới nụ cười ban nãy của cô.
Anh không hề nói đùa với cô, cô không liên quan tới mọi thứ Ôn Bạch Lương làm khiến anh rất vui, tìm một thư ký không dễ, tìm được một trợ thủ đắc lực như Đổng Tri Vy lại càng khó, thời gian tiếp theo sẽ rất rối loạn, anh biết mình rất cần cô.
Trong một ngày đã xảy ra bao nhiêu chuyện như thế khiến Đổng Tri Vy tưởng rằng đêm nay mình sẽ mất ngủ, không ngờ uống một cốc bản lam căn, hai thìa bối mẫu, cao sơn tra vào cô lại ngủ rất ngon, nhưng vẫn nằm mơ. Trong giấc mơ xuất hiện một cậu bé, lần này cậu bị một đám người mặt mày gớm ghiếc đuổi bắt, mấy kẻ đuổi theo sau mặt mũi hung tợn, cô vẫn sợ nhưng không bỏ chạy mà vẫn đứng đó nhìn theo cậu bé, đột nhiên một cảm giác buồn bã xâm chiếm cô, trái tim đau thắt, không biết bản thân mình có thể làm được gì.
Lúc tỉnh dậy cô cảm thấy mình thật hoang đường, Viên Cảnh Thụy là ai chứ, anh cần người khác thương hại sao?
Đang miên man nghĩ thì điện thoại trên đầu giường đổ chuông, cô đưa tay lấy rồi ấn nút nghe, đầu bên kia vang lên giọng Viên Cảnh Thụy: “Thư ký Đổng”.
Cô ngồi bật dậy trên giường theo phản xạ, không biết xảy ra chuyện gì mà Viên Cảnh Thụy sáng sớm đã gọi điện cho cô.
Lần trước cô cũng nhận được điện thoại thế này, sau khi đặt máy xuống là bận rộn cùng anh thức suốt ba đêm, ngày đêm đảo lộn, cuối cùng về tới nhà cô nằm vật ra giường, thư ký không dễ làm, đặc biệt là thư ký của Viên Cảnh Thụy.
Dường như anh rất vừa ý với tốc độ trả lời của cô, không biết anh gọi từ đâu mà cô còn nghe thấy tiếng gió lao xao, giọng anh rất nhỏ, hoặc có thể do cô vừa tỉnh dậy nên nghe có cảm giác khác ngày thường.
Anh nói: “Cô vẫn khỏe chứ?”.
Cô sững lại mất mấy giây, sáng sớm anh gọi điện tới đây chỉ để hỏi cô có khỏe không?
Cô lên tiếng đáp, trước khi đáp còn khẽ hắng giọng: “Đã không sao rồi”.
Vì ngạc nhiên quá nên cô quên thêm cả đại từ nhân xưng vào.
“Vậy thì tốt, tôi còn sợ cô ốm thật, hôm nay không ra khỏi nhà được”.
Đổng Tri Vy bất chợt đưa tay lên trán, mắt nhìn mấy hộp thuốc bản lam căn đã mở trên đầu giường, còn có lọ cao sơn tra và bối mẫu nữa, mọi chuyện tối qua lại hiện lên rõ mồn một: Cô và Ôn Bạch Lương gặp lại nhau một lần nữa, Viên Cảnh Thụy đứng mặc cả bên phố, mọi thứ không thể tin được nhưng lại là sự thật.
“Không đâu, cảm ơn tổng giám đốc Viên đã quan tâm, tôi sẽ tới công ty đúng giờ”.
Cô trả lời, giọng vẫn khàn nhưng đã đỡ hơn tối qua nhiều.
“Cũng không cần vội thế đâu”. Anh vẫn nói nhỏ, giống như đang thì thầm bên tai cô.
Cô không hiểu, nhưng sau đó đã mau chóng hiểu ra vấn đề: “Vậy tôi tới bệnh viện trước”.
“Thế có vất vả cho cô không?”.
Anh nói thế khiến cô không biết phải tiếp lời thế nào, ngập ngừng một lúc cô mới đáp: “Không đâu”.
Đầu dây bên kia anh khẽ gật đầu, nói: “Cảm ơn”.
Cúp máy xong Đổng Tri Vy còn ngồi trên giường mất hai phút.
Cuộc gặp gỡ bất ngờ với Ôn Bạch Lương tối qua vẫn khiến cô chấn động, đáng nhẽ nó phải khiến cô cảm thấy khó chịu nhưng trong đầu lại không ngừng nghĩ đến những gì Viên Cảnh Thụy đã nói đã làm mấy ngày qua, khiến cô không thể nào suy nghĩ cẩn thận xem sự xuất hiện đột ngột của Ôn Bạch Lương có ý nghĩa gì.
Lúc ra khỏi giường Đổng Tri Vy còn thở dài trong lòng, một người có được thành công như ngày hôm nay quả thực có lý do để thành công, đặc biệt trên phương diện dùng người, chí ít Viên Cảnh Thụy có thể phát huy giá trị công việc của cô ở mức lớn nhất, còn khiến cô làm việc mà không hề có một lời than trách nào.
Sếp là gì? Chính là thế này đây!
Chú thích:
(6) Bản lam căn: Vị thuốc bắc dùng để giải nhiệt, tiêu độc, phòng bệnh (ND).






Những Chuyện Anh Không Biết
Những chuyện anh không biết không phải vì em không nói cho anh, mà là ngay cả bản thân em cũng không thể nào biết.
1
Cuối cùng Đổng Tri Vy vẫn xách cặp lồng ra khỏi nhà, trong cặp lồng là xúc xích hầm chim bồ câu, sau khi nhận được nhiệm vụ sếp giao, bố mẹ cô làm hết, không cần cô nhúng tay làm gì, hôm trước mua sẵn nguyên liệu, hôm sau khi cô tỉnh dậy thì thức ăn đã ở trong cặp lồng, mùi thơm bay khắp phòng.
Bố mẹ nào chả xót con gái mình, bố cô thấy cô ngủ dậy còn bảo: “Không phải buổi sáng không phải tới công ty nữa sao? Dậy sớm thế làm gì?”.
“Sao cháu gọi nó khách sáo thế?”. Bà Viên ngạc nhiên.
Đổng Tri Vy mỉm cười, nói: “Anh ấy là sếp của cháu mà”. Nói xong cô đặt cặp lồng lên chiếc bàn trên đầu giường, lúc cúi xuống cô thấy một chiếc đồng hồ màu đen đặt trên bàn.
Đây là đồng hồ của Viên Cảnh Thụy, tối qua cô còn thấy anh đeo trên tay.
Bà Viên trợn mắt lên: “Tổng giám đốc cái gì chứ, lớn tướng như thế rồi còn hay quên linh tinh”. Nói xong bà đi qua đó cầm đồng hồ đưa cho Tri Vy: “Tri Vy à, cháu cầm lấy, gặp thì đưa cho nó”.
Cô hơi ngạc nhiên: “Tổng giám đốc Viên tới đây rồi ạ?”.
“Tối qua ngủ ở đây, muộn lắm mới đến, bảo về nhà mà không về”.
“Ngủ ở đây ạ?”.