Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341812
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1812 lượt.
trên bàn, trên trà kỷ đâu đâu cũng thấy tài liệu, trong gạt tàn vẫn còn đầu mẩu thuốc lá, cốc cà phê uống một nửa vẫn nằm trên góc bàn, đương nhiên đã nguội ngắt từ bao giờ.
Cô nhân viên thu dọn thường xuyên dọn dẹp văn phòng sạch sẽ không còn hạt bụi, hôm nay sao thế không biết?
“Là tôi bảo cô ấy buổi sáng không được vào đây”. Viên Cảnh Thụy nhìn sắc mặt cô và nói.
Cô nhìn anh, lúc này anh đã ngồi xuống ghế, thấy cô nhìn mình anh chỉ cười: “Sáng sớm tự nhiên tôi muốn ngủ một lúc”.
Nói xong anh đặt đồ trong tay lên bàn rồi ngồi thẳng người, có cảm giác ngồi kiểu gì cũng không thoải mái.
Ngay lập tức Đổng Tri Vy nhớ tới lời bà Viên đã nói: “Bác nghĩ nó còn ngủ nữa thì gẫy lưng mất”.
Nghĩ tới một người cao to như anh ngủ hai đêm liền trên chiếc giường gấp nhỏ hẹp trong lòng cô bất giác thấy thương anh, lúc nhìn đồ đạc trên bàn lần nữa cô chợt sững lại.
“Đây là…”.
“Cặp lồng của cô”. Anh nói tiếp: “Tôi vừa từ bệnh viện về đây, trên đường về qua đó nên tiện thể lên phòng bệnh luôn”.
Anh nói thế chẳng khác gì đang giải thích với cô, Đổng Tri Vy cảm thấy không quen, tay chạm vào túi khiến cô nhớ tới chiếc đồng hồ nên vội lấy ra: “Tổng giám đốc Viên, mẹ anh bảo tôi đưa cái này cho anh”.
Anh cảm ơn rồi cầm lấy đặt luôn lên bàn, Đổng Tri Vy thở dài trong lòng, cô cảm thấy sếp mình có lúc giống như một nhân vật trong phim hoạt hình, ngày bé cô vừa xem vừa nghĩ sao lại có người hay quên thế chứ, bây giờ mới thấy những người đàn ông như thế nhiều lắm, không hiếm chút nào.
“Sáng sớm tôi đã xem mấy tập tài liệu họ mang tới, cô mang những tập đã kí tên về, chưa ký thì để lại”. Anh chỉ lên bàn.
Cô đi tới bàn thu mấy tập tài liệu lại, đã ký tên để riêng một chỗ, còn chưa ký tên cô cầm đến trước mặt anh. Anh giống như một kẻ lười biếng, còn không chịu đứng dậy mà ngồi xem ngay trên sofa, lúc cúi xuống xem còn nói: “Tiện thể pha cho tôi một cốc cà phê”.
Đổng Tri Vy gật đầu. Văn phòng của Viên Cảnh Thụy có một quầy bar nhỏ với đầy đủ mọi thứ, cô bật máy pha cà phê rồi nhưng vẫn quay lại hỏi anh: “Tổng giám đốc Viên, uống trà được không?”.
Anh nói ok, cô pha cho anh một cốc trà rồi đặt bên tay anh, sau đó cầm gạt tàn đi đổ, thu dọn cốc cà phê cũ đặt trên trà kỷ, sau đó cô mới cầm tập tài liệu đã ký tên đứng dậy.
Anh cũng ngẩng lên theo rồi nhìn xung quanh và cười với cô: “Đổng Tri Vy, cô là một thư ký tốt”.
Anh rất hiếm khi gọi cả tên họ của cô, nghe cũng không cảm thấy xa lạ.
Cô khẽ cúi người đáp: “Là việc tôi nên làm”.
“Cô cầm mấy thứ này đi”. Anh đưa luôn tập tài liệu đã ký cho cô cầm một thể.
Đổng Tri Vy cúi người đón lấy. Thực ra ban nãy trong lúc cô bận rộn anh luôn chú ý tới cô, nhìn cô nhẹ nhàng thu xếp mọi thứ đâu vào đấy, hình ảnh đơn giản như vậy nhưng lại khiến anh không thể rời mắt.
Bây giờ cô đang đứng bên cạnh anh, bàn tay pha trà ban nãy vẫn còn hơi ướt và vương mùi hương của xà bông đàn hương. Anh không thích dùng nước rửa tay, ngay từ nhỏ đã quen dùng xà bông đàn hương, vì thế ở nhà và văn phòng đều có sẵn, ngửi mùi thơm bay ra từ bàn tay cô sao lại có cảm giác khác biệt thế. Anh nghĩ vậy, bỗng dưng có cảm giác muốn nắm lấy bàn tay cô.
Đổng Tri Vy đã cầm tập tài liệu, hoàn toàn không biết sếp mình vừa nghĩ gì, cô cũng không nhìn anh mà chỉ nhẹ nhàng nói: “Vậy tôi xin phép ra ngoài”. Nói xong cô quay người ra ngoài.
Để lại anh một mình ngồi trong văn phòng rộng rãi, tay nâng cốc trà, uống một ngụm, chỉ cảm thấy nóng, cả người dường như đang bốc hỏa.
Ngủ muộn nên sáng nay Ôn Bạch Lương dậy khá muộn, chung cư ở ven sông lại trên tầng cao nên lúc này không có lấy một chút âm thanh lọt vào. Sau khi mở mắt anh không dậy ngay mà nằm ngửa trên giường nhìn trần nhà trắng phau rồi ngây người.
Chuông cửa kêu, anh ngồi dậy thì cửa phòng đã mở, Đới Ngải Linh bước vào và đi thẳng tới giường, chị ăn mặc nghiêm chỉnh, như mọi lần chị vẫn trang điểm vô cùng hoàn mỹ, thấy anh ngồi đó liền bật cười.
“Sao thế? Không muốn dậy à?”.
Chị có chìa khóa căn phòng này, hoặc nói cách khác căn hộ chung cư này vốn là tài sản của chị, anh cũng thế.
Anh nhìn chị, không nói gì, cũng không đứng dậy.
“Rốt cuộc là làm sao?”. Chị hỏi lại lần nữa, giọng nói rất dịu dàng.
Chị vừa trở về từ một thành phố khác, tối qua còn họp hành với mấy ông sếp trong hội chứng khoán, nhìn mấy ông già mặt mày nhăn nhúm rồi giờ nhìn thấy anh, cảm giác thật khác biệt.
Tuổi trẻ đúng là tốt thật, chị nhìn người đàn ông đang ngồi trên giường lòng thầm than.
Mặc dù là mùa đông nhưng trong phòng rất ấm áp, anh thích cởi trần đi ngủ, từ chỗ chị ngồi có thể thấy bắp tay rắn chắc của anh. Vừa ngủ dậy nên đầu tóc anh bù xù, một người đàn ông trẻ tuổi có lúc nhìn vẫn giống như một cậu bé, cho dù có cáu kỉnh chị cũng cảm thấy rất đáng yêu.
“Tôi biết, cậu trách tôi vì không sớm nhắc cậu chuyện Viên Cảnh Thụy điều tra cậu, nhưng tôi cũng mới biết nên mới vội về đây, không phải vì sợ cậu sẽ có chuyện hay sao?”.
“Thế sao, tôi còn tưởng chị sợ tôi làm hỏng chuyện”.
“Làm hỏng chuyện là