Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341811

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1811 lượt.

hai cái tên đần kia, không liên quan gì tới cậu”.
“Nhưng Viên Cảnh Thụy từ hai tên đó điều tra ra tôi, điều tra ra tôi thì…”.
“Thì điều tra ra tôi sao?”. Đới Ngải Linh cười rồi đặt tay lên vai anh, chị vừa đi từ ngoài vào mới nói với anh mấy câu, bàn tay vẫn lạnh toát khiến anh khẽ rùng mình.
“Để anh ta điều tra, quan hệ của tôi và công ty Lâm Ân ở trong nước không ai biết, huống hồ ai mà biết được anh ta có nghĩ cậu vì nguyên nhân kia mà làm việc này hay không?”.
“Nguyên nhân gì, chị lại bắt đầu rồi”. Anh chau mày rồi gạt cánh tay chị đang đặt trên vai mình xuống rồi đứng dậy bước vào phòng tắm, để lại mình chị ngồi đấy. Nghe tiếng nước chảy chị cũng không thấy giận mà ngồi xuống ghế sofa ở bên giường, thong thả lật vài trang tạp chí tài chính kinh tế đặt trên tủ đầu giường.
Nhưng Ôn Bạch Lương đứng dưới vòi nước nóng trong tâm trạng vẫn bất an.
3
Từ khi Đới Ngải Linh quyết định hợp tác với tập đoàn tài chính nước ngoài, có kế hoạch nhân cơ hội Thành Phương lên sàn chứng khoán để kiếm một khoản tiền lớn ở thị trường trong nước thì Ôn Bạch Lương lúc nào cũng cảm thấy máu sôi sùng sục, vô cùng hưng phấn.
Đới Ngải Linh cũng nhận ra điều đó, nên có lần trong tiệc rượu chị đã hỏi anh với giọng ngà ngà men rượu: “Cậu phấn khích thế này chắc không phải vì Viên Cảnh Thụy đã thu nạp con chuột trắng bé nhỏ ấy làm thư ký bên cạnh đấy chứ?”.
Chị luôn gọi Đổng Tri Vy là “con chuột trắng bé nhỏ”, dường như trong lòng chị Đổng Tri Vy chỉ là một loài động vật bé nhỏ không đáng kể trốn trong hốc tường tối tăm, còn anh mỗi lần nghe thấy đều chau mày, trả lời một câu tương tự.
“Tôi và cô ấy từ lâu đã không còn liên lạc gì cả, nhắc tới làm gì chứ? Có ý nghĩa gì đâu”.
Quả thực Đới Ngải Linh không muốn nhắc tới Đổng Tri Vy, một người phụ nữ tự tin sẽ không bao giờ nhắc tới một người phụ nữ đã bị mình đánh bại, trừ khi trong tiềm thức họ cảm thấy bị uy hiếp, nhưng lần này chị lại dò hỏi tới cùng, cho tới buổi tối cùng anh nằm trên giường chị vẫn không buông tha.
“Thực ra cũng không có gì, nếu cô ấy còn tình cảm với cậu thì với chức vụ hiện nay không chừng còn có thể giúp được chúng ta đấy”.
Anh đành phải đè lên người chị, dùng hành động chặn miệng chị, khiến Đới Ngải Linh hổn hển thở gấp, cũng chỉ có những lúc thế này chị mới cam tâm tình nguyện nằm dưới anh.
Chị hưởng thụ anh, anh cũng hưởng thụ chị, cho dù chỉ trong một thời gian ngắn có thể được làm mưa làm gió trên người một phụ nữ lợi hại thế này cũng khiến anh cảm thấy thỏa mãn ở mức độ nào đó.
Nhưng lần này khi Ôn Bạch Lương giải phóng cơ thể, cả người anh vẫn cảm thấy nóng bừng bừng, nhưng trước mặt lại trống rỗng mơ hồ, có cảm giác như ở giữa biển tuyết mênh mông rộng lớn, hoàn toàn không tìm được chính bản thân mình.
Đêm nay Đới Ngải Linh ngủ rất ngon, nhưng Ôn Bạch Lương lại mất ngủ, mấy câu nói đó vẫn văng vẳng bên tai anh, khiến anh cảm thấy khó thở.
“Con chuột trắng bé nhỏ ấy…”.
“Thư ký bên cạnh Viên Cảnh Thụy…”.
“Nếu cô ấy còn tình cảm với cậu…”.
Trước đây anh luôn có ý tránh những câu hỏi liên quan tới Đổng Tri Vy, trong lòng luôn có cảm giác phức tạp không nói rõ bằng lời được.
Nếu cô sống không tốt thì anh sẽ cảm thấy có lỗi, nếu cô sống tốt, thậm chí còn ở bên cạnh một người đàn ông khác anh sẽ tức giận. Anh giống như những người đàn ông có được lần đầu tiên của người phụ nữ, có cảm giác như nếu không phải tôi thì còn có thể là ai khác? Hoặc lại có ý nghĩ nếu tôi đã không thể thì những người khác cũng không được.
Hai năm qua anh đã né tránh mọi thứ liên quan tới Đổng Tri Vy, cô vốn chỉ là một loài động vật nhỏ không đáng kể, vừa không thể hô mưa gọi gió vừa không hề xuất chúng, thậm chí cô còn chưa bao giờ xuất hiện lại trước mặt anh trong cái thế giới anh vốn đã quen thuộc này.
Cho đến khi Đới Ngải Linh đưa anh vào kế hoạch này, đồng thời phải tìm hiểu về Viên Cảnh Thụy thì Đổng Tri Vy mới xuất hiện một lần nữa trong tầm mắt của anh. Ban đầu anh vô cùng ngạc nhiên, bởi vì trong ấn tượng của anh, với học lực của Đổng Tri Vy, cô không thể nào có được vị trí như bây giờ.
Nhưng người anh nhìn thấy đúng thực là cô.
Khi kế hoạch bắt đầu Đới Ngải Linh đã bắt đầu nói bóng nói gió, nửa đùa nửa thật, ban đầu anh không có phản ứng gì đặc biệt mà chỉ chuyên tâm đi giải quyết chuyện hai anh em họ Trương, ngay cả Đổng Tri Vy ở đâu cũng không quan tâm.
Anh cảm thấy Đới Ngải Linh vô cùng hài lòng với thái độ đó của anh, hài lòng tới mức tiến cử anh với Hames không lâu sau đó.
Tập đoàn tư bản Lâm Ân mà Hames đại diện vốn đã rình rập thị trường trong nước từ lâu, hai năm trước khi Thành Phương tìm kiếm thị trường ở nước ngoài đã mang lại cho họ một cơ hội quá tốt. Khi Thành Phương bận rộn thành lập công ty ở nước ngoài và tìm kiếm cổ phiếu Hồng Kông phù hợp với Thành Phương thì Lâm Ân đã nhân cơ hội này tìm hiểu tình hình Thành Phương thông qua ngân hàng đầu tư và nắm được một phần cổ phiếu của Thành Phương bằng con đường đầu tư vốn nước ngoài.
Mặc dù Viên Cảnh Thụy nổi tiếng với tác phong làm


Teya Salat