Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341813
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1813 lượt.
ăn mạnh bạo nhưng trên thực tế anh khống chế vốn vô cùng cẩn trọng, những đối tác làm ăn khác chỉ có thể nắm giữ được tỉ lệ cổ phần rất nhỏ, căn bản không thể gây ảnh hưởng tới Thành Phương, nhưng Đới Ngải Linh lại có cách độc đáo hơn, chị phái người điều tra mọi thứ liên quan tới Thành Phương, đặc biệt là quãng thời gian trước và sau khi Trương Thành Phương chết, thậm chí chị còn tìm được mấy người già năm xưa từng chứng kiến lúc kí hợp đồng.
Với trực giác của chị, chị nghĩ bản hợp đồng này chắc chắn có lỗ hổng, chỉ cần những người năm xưa hợp tác vô điều kiện. Mà hai tên con trai của Trương Thành Phương thì chẳng khác gì hai tên ngốc, một tên háo sắc một tên ham bạc, những loại người này dễ khống chế nhất.
Ban đầu khi Ôn Bạch Lương mới tiếp xúc với hai anh em nhà họ Trương, mọi thứ đều phát triển như bọn họ đã vạch ra, tác dụng của hai người này chính là chờ thời cơ thích hợp xuất hiện cho Viên Cảnh Thụy một đòn chí mạng. Thời cơ thích hợp ấy đương nhiên là khi Thành Phương lên sàn chứng khoán, hai anh em nhà họ Trương khua trống gióng cờ nói bản hợp đồng năm xưa vô hiệu, đột ngột cho Viên Cảnh Thụy một nhát dao không kịp phòng bị. Nếu bản hợp đồng này bị phán quyết vô hiệu thì người khống chế hai anh em nhà họ Trương cũng có nghĩa sẽ khống chế được Thành Phương. Mặc dù Viên Cảnh Thụy có thể xoay chuyển được tình thế nhưng cổ phiếu Thành Phương mới tung ra thị trường chắc chắn sẽ gặp sóng to gió lớn trong thời gian đó, Lâm Ân đã chuẩn bị đủ vốn đến lúc đó sẽ mua vào thật nhiều với giá thấp, thông qua cổ phần vẫn có thể đạt được mục đích.
Đối mặt với kế hoạch này ngay cả Ôn Bạch Lương cũng không thể không khâm phục Đới Ngải Linh từ tận đáy lòng, cho dù chị có chỗ dựa vững chắc nhưng có được thành công như ngày hôm nay vẫn chứng tỏ sự lợi hại của bản thân chị.
Chỉ là bọn họ không ngờ được rằng, hai anh em nhà họ Trương lại ngu tới mức tự mình đi gây sự với Viên Cảnh Thụy, lại đúng lúc chưa chuẩn bị xong xuôi mọi thứ.
Viên Cảnh Thụy phản ứng rất nhanh trước sự việc này, thậm chí Ôn Bạch Lương còn chưa giải quyết xong lỗ hổng anh em nhà họ Trương gây ra thì đã bị điều tra, lúc nhận được tin này anh nghĩ ngay tới Đổng Tri Vy.
Ngay cả bản thân anh cũng cảm thấy shock, anh đã từng trốn chạy, nhưng càng khiến anh không thể giải thoát.
Viên Cảnh Thụy sẽ đối xử với Đổng Tri Vy thế nào? Nếu Đổng Tri Vy biết những chuyện này cô sẽ có phản ứng thế nào?
Anh đến tìm cô, như có quỷ thần sai khiến vậy, cô không thay đổi chút nào nhưng mọi thứ như đều đã thay đổi, cuối cùng anh vẫn gặp người đàn ông ấy – Viên Cảnh Thụy.
Anh không thể tiếp tục bình tĩnh được nữa, bởi giây phút Viên Cảnh Thụy xuất hiện bên cạnh Đổng Tri Vy điều duy nhất anh nghĩ tới là anh ta sẽ chiếm hữu cô, hưởng thụ mọi thứ tuyệt vời ẩn chứa nơi sâu thẳm nhất trong cô, giống như năm xưa anh.
Cảm giác tức giận và bất lực giày vò anh, sau khi trở lại nơi đó cả đêm anh mất ngủ, lúc mơ hồ chìm vào giấc ngủ bàn tay đã vô thức nắm chặt lại, lúc tỉnh dậy Đới Ngải Linh đã ở đây.
Trước đây chị nói tới là tới nói đi là đi, đột ngột xuất hiện cũng không chỉ một lần nhưng lần này lại kéo mạnh anh trở về hiện thực khiến anh không thể nào bình tĩnh đối mặt với ánh mắt chị được.
Anh hoảng loạn dưới vòi nước nóng, trong lòng nghĩ tới Đới Ngải Linh đang ở bên ngoài cách mình một cánh cửa.
Nếu không có chị, có lẽ anh vẫn có thể tìm lại được những gì mình đã mất. Nhưng nếu không có chị, anh không thể đánh bại Viên Cảnh Thụy…
Dòng nước xối xả chảy trên người anh, anh đứng đó lặng im bất động, trong lòng không ngừng phảng phất câu nói: “Nếu không có chị…”.
4
Quãng thời gian một tuần không quá dài mà cũng không quá ngắn, chí ít đối với Tri Vy mà nói một tuần qua trôi qua vô cùng chậm chạp.
Mỗi ngày đi tới bệnh viện một lần đã trở thành môn học bắt buộc của cô, nói chuyện với bà Viên cũng đã thành việc thường ngày mà cô quen thuộc.
Mặc dù tính cách bà Viên dễ chịu, nói chuyện thoải mái, càng ngày càng thân thiết với Tri Vy nhưng cô không thể nào chấp nhận được sự thân thiết này.
Huống hồ từ sau khi Hạ Tử Kỳ bắt đầu điều tra về Ôn Bạch Lương, cô cảm thấy anh đối với cô cũng khác, khi đến văn phòng của Viên Cảnh Thụy anh sững lại khi nhìn thấy cô, sau đó quay sang nhìn Viên Cảnh Thụy, ánh mắt như dò hỏi trong im lặng.
Quá rõ ràng, giống như muốn hỏi trước mặt cô: “Tại sao cô ấy vẫn làm ở đây?”.
Đến lúc Hạ Tử Kỳ rời khỏi văn phòng của Viên Cảnh Thụy thì ánh mắt nhìn cô lại khác, nhưng vẫn là tại sao, vô vàn câu hỏi tại sao.
Cô vẫn tiếp tục làm công việc mình nên làm, quên mất sự xuất hiện đột ngột của Ôn Bạch Lương, quên mất ánh mắt của Hạ Tử Kỳ. Cô là nhân viên của Thành Phương, đến đây làm việc cho Viên Cảnh Thụy, nếu Viên Cảnh Thụy tin tưởng thì chẳng có lý do gì cô từ bỏ công việc này cả.
Huống hồ tại sao cô phải vì Ôn Bạch Lương mà từ bỏ thứ gì đó chứ? Cô tự thấy mình chẳng nợ nần gì anh cả.
Trong con người cô luôn có sự dẻo dai ẩn chứa bên trong vẻ ngoài bình thường, đơn giản, rất hiếm người biết nhưng