The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khu Vườn Bí Mật

Khu Vườn Bí Mật

Tác giả: Kang Yiul

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341932

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1932 lượt.

ết mấy.
- Ô! Chúng ta cứ tiến triển theo tốc độ thế này thì năm giây sau sẽ thành hẹn hò đấy?
- Ồ! Giờ anh đang cẩn thận đề phòng em đấy ạ?
Ra Im tươi cười. Nói đùa qua lại như thế này khiến cô nghĩ nếu Oska đúng là “anh trai” thì tốt biết bao. Dù không thể thổ lộ hết những điều thầm kín trong lòng nhưng những cuộc nói chuyện đơn giản bình thường này cũng trở thành một niềm an ủi với cô. Đây giống như một mối quan hệ bạn bè phòng khoáng, không có bất cứ gánh nặng nào. Có lẽ Oska cũng có cảm giác tương tự nên anh vừa cười thoải mái vừa nói:
- Tất nhiên. Anh lúc nào cũng trong trạng thái phòng bị mà. Ha ha. Chúng ta nói chuyện công việc thôi. Lần này quay quảng cáo cho sản phẩm dùng ngoài trời, chủ đề là leo núi. Có điều anh làm ca sĩ tám năm nay, không biết liệu có phải toàn ngồi ở trên đỉnh hay không mà đã quên sạch làm cách nào để leo lên rồi.
Ra Im bật cười ha hả. Oska không hề phật ý, vui vẻ nói tiếp.
- Em có thể giúp anh chứ? Mặc dù tiểu thư vô cùng xinh đẹp, có khả năng anh sẽ không tập trung được đấy. Ha ha.
Ra Im tự tin trả lời:
- Nếu muốn thuần thục thì phải mất đến hai ba tháng, nhưng nếu anh có thần kinh vận động, cộng thêm việc này cũng không đòi hỏi sự chuyên nghiệp thì cõ lẽ chỉ cần khoảng mười ngày tập luyện, chắc không thành vấn đề.
- Vậy là em đồng ý với anh rồi đấy nhé! Thế lịch trình luyện tập sắp xếp thế nào cho tốt đây? Cứ sắp xếp theo giờ nào thuận tiện cho Ra Im là được.
- Để em về văn phòng và kiểm tra lại lịch trình rồi sau đó sẽ liên lạc…
Ra Im đang nói bỗng chuông điện thoại reo lên. Trên màn hình hiển thị số lạ. Cô xin phép Oska rồi nghe điện thoại.
- A lô?
- Cô không coi lời tôi nói ra gì à? Cô vẫn tiếp tục gặp Joo Won đúng không?
Là phu nhân Moon Bun Hong.
- Xi… Xin chào ạ.
- Cô không cần phải chào! Cô đã lấy thẻ của Joo Won đi và gom được vài triệu rồi chứ gì! Con trai tôi là ví tiền của cô sao. Sao hả? Tôi đang đậu xe trước khu thương mại, cô đến đây ngay đi.
Ra Im cúp điện thoại, người cứng đờ. Oska nhìn cô lo lắng, hỏi có chuyện gì.
- Có lẽ em phải đến khu thương mại ngay ạ.
- Joo Won tìm em à?
- Không phải ạ…
Ra Im cùng Oska ra khỏi quán cà phê. Oska đưa cô đến tận khu thương mại bằng xe của anh. Cô cũng không còn chút tâm trạng để từ chối. Đến chân cô cũng chẳng còn chút sức lực nào. Cô thầm cảm ơn Oska trên suốt đoạn đường đi đã không thắc mắc gì. Xe chạy như tên bắn, chẳng mấy chốc đã đến trước tòa nhà. Một chiếc xe mui kín màu đen đã đậu sẵn chờ cô.
Nhà của phu nhân Moon Bun Hong là một khu biệt thự xa xỉ rất lộng lẫy. Khi chiếc xe ô tô đen chở Ra Im tiến đến gần, cánh cổng biệt thự tự động mở rộng ra. Sau khi xe đi vào thì cánh cửa cũng tự động đóng lại. Ra Im nhìn chiếc cửa tự động đóng mở đó, không thể không liên tưởng đến miệng cá sấu. Và tâm trạng cô lúc này cũng giống như con mồi chui vào miệng cá sấu.
Phu nhân Moon Bun Hong nhìn Ra Im trừng trừng với ánh mắt tóe lửa. Một sự im lặng khó chịu trôi lờ lững trong không khí. Bà mím chặt môi, chỉ ngồi im lườm cô, Ra Im chần chừ rồi mở lời.
- Không biết là bác đã nhận lại tiền chưa ạ…
- Tiền gì?
- Anh Kim Joo Won vẫn chưa gửi lại cho bác ạ?
- Joo Won nhà tôi nói sẽ trả lại à?
- Bác vẫn chưa nhận được ạ?
Phu nhân Moon Bun Hong không nén nổi giận, uống hết cả một ly nước lạnh. Bà hét lớn:
- Cô đang đùa với tôi đúng không? Ý cô là tiền tôi đưa cho cô quá ít chứ gì? Hay là, cô thực sự muốn mỗi tháng tôi đưa cho cô một lần? Cô đúng là loại con gái thủ đoạn đấy nhỉ. Tiền cô tiêu xài sao con trai tôi lại phải trả! Con trai tôi là ví tiền của cô đấy à?
- Không phải vậy đâu ạ. Bác có thể không tin nhưng tiền đó thực sự không phải cháu nhận đâu ạ.
- À, thật sao? Không phải cô nhận sao? Vậy lúc tới nhận tiền cô bỏ quên linh hồn ở nhà à? Nhìn cái mặt cô trơ trẽn cầm tiền đi, tôi tưởng cô không có lòng tự trọng nhưng chí ít cũng biết giữ lời hứa chứ. Rốt cuộc cô có ý định gì mà cứ tiếp tục gặp con trai tôi hả? Cho dù là bản chất ăn mày ngấm vào tận xương tủy, dù giả vờ tự trọng đi nữa thì cô phải còn có giáo dục, có liêm sỉ chứ? Cầm được tiền thì buông ra đi, hoặc là đòi thêm chút nữa rồi xéo đi cho khuất mắt tôi. Đến nguyên tắc kinh doanh này mà cô cũng không biết sao?
- Bác nói quá đáng rồi đấy ạ.
- Phải! Cô chỉ có thể nói tôi quá đáng thôi chứ gì!
Phu nhân Moon Bun Hong cầm lấy ly nước và hắt thẳng tay về phía Ra Im. Ra Im né sang một bên theo bản năng. Vì đã luyện tập lâu ngày nên cô đang thành thục các động tác phản xạ một cách tự nhiên. Cả người bà run bần bật.
- Loại con gái gì…
- Cháu xin lỗi. Do đó là thói quen lâu ngày thôi. Bác làm lại đi ạ!
Ra Im nhanh chóng cầm ly nước lên và đặt trước mặt phu nhân Moon Bun Hong.
- Cái gì, sao lại tồn tại loại người như cô trên đời chứ? Trời ơi, cái thứ này!
Gương mặt bà nhăn nhúm lại vì bàng hoàng, miệng lắp bắp nói. Lúc đó có tiếng bước chân ồn ào ngoài hành lang. Là Joo Won.
- Mẹ đang làm gì vậy?
Anh trầm giọng bình tĩnh nói, so với lúc hét toáng lên thì sự uy