XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341998

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1998 lượt.

lẽ sẽ rất lâu quay về, nếu các vị trên trời có linh thiêng, xin phù hộ cho mẫu thân được khỏe mạnh, bình an trường thọ.”






Nàng bước qua, tà áo dính lây màu đỏ của máu. Ân Trục Ly chậm rãi bước về phía Khúc Thiên, Khúc Thiên cảnh giác sợ nàng ra tay bất ngờ, hưng nàng chỉ đứng đó, hai tay giấu trong tay áo, cười tươi rạng rỡ.
Đầu của Đường Ẩn bị cắt ra, trong không khí đầy mùi máu tanh, trên cái đầu ấy vẫn còn chút hơi ấm, mọi người đồng thanh hô vang dội “Tất thắng! Tất thắng!”
Thẩm Đình Giao vừa bước vào phủ đã thấy cảnh tượng này, ngày hôm đó ánh nắng thu trải khắp muôn nơi, trên những tán lá ngô đồng vẫn còn vương vết máu. Ân Trục Ly cúi đầu đứng trong đình, gương mặt lạnh nhạt. Trong lòng nàng như cũng nghe ngây ngấy mùi máu tươi, cảm giác này thật khó diễn tả, Thẩm Đình Giao bước nhanh tới, cầm lấy tay nàng, nhẹ giọng gọi “Trục Ly.”
“Hả?” Ân Trục Ly hờ hững đáp, tiết trời tháng Chín đã sớm mang theo hơi lạnh, hai tay nàng lạnh như băng. Thẩm Đình Giao đau lòng “Đừng quá đau lòng, tiên sinh…”
Ân Trục Ly nhẹ lắc đầu, ngắt lời của hắn, giọng nói trầm trầm, mang đầy vẻ ưu tư “Yểu yểu linh phượng, miên miên trường quy. Du du ngã tư, vĩnh dự nguyện vi… vĩnh dữ nguyện vi.” (Vivi: Thơ cổ ta đành bó tay!) Nàng quay đầu, giọng nói lạnh lùng băng giá “Tướng quân, mọi chuyện đã xong, Trục Ly mong chờ nghe tin lành!”
Thẩm Đình Giao đi tới trước mặt nàng, thình lình bị nàng vác lên vai, hắn hét lên một tiếng, nàng đã nhanh chóng chạy.
Bên tai chỉ nghe tiếng gió xẹt qua, nàng dùng hết sức chạy, Thẩm Đình Giao không thể chịu nổi sự xóc nảy này, hắn chịu đựng sự khó chịu trong dạ dày, cắn răng không nói lời nào. Xung quanh dần thưa thớt không bóng người, chỉ có những bụi cây cao. Hắn bèn nghi ngờ có phải Ân Trục Ly đã biết nguyên nhân tại sao Đường Ẩn chết nên muốn giết hắn để giải hận không. Ân TRục Ly dừng chân ở một khe núi, thảy hắn xuống một bụi cỏ.
Hắn chưa kịp mở miệng hỏi thì Ân Trục Ly đã nhào tới đè lên người hắn, giọng nàng khàn khàn “Nào Cửu gia, không phải là ngài muốn ta vui sao?”
Vạt áo bị xé một cách thô lỗ, tiếng vải rách xoèn xoẹt, cỏ tranh đâm vào làm xước da thịt mềm mại của hắn, trên mặt đất còn có sỏi đá, làm hắn đau. Hắn nằm ngửa trong bụi cỏ, còn choáng vàng – vừa mới bị xóc một trận còn đang muốn ói, may mà lúc sáng vội vàng đi còn chưa ăn gì nên không ói.
Ân Trục Ly đùa cợt “Cửu gia hình như không được vui vẻ lắm.”
Ánh mặt trời len qua tán lá, những tia nắng chói chang, Thẩm Đình Giao nheo nheo mắt, máu nòng bốc lên, hắn duỗi tay, nói “Chỉ cần nàng muốn, bổn vương sẽ chiều theo nàng.”
Ân Trục Ly thì thầm gì đó, hắn không nghe được, có điều hơi lạnh xông tới, lưỡi của nàng như con rắn nhỏ, làm hắn si mê mong muốn được cùng nàng, vậy mà nàng vẫn chẳng có phản ứng gì làm hắn tức sùi bọt mép.
Hoàn toàn chẳng có kỹ xảo gì, Ân Trục Ly vội vã như một kẻ trộm, Thẩm Đình Giao rên một tiếng, lửa nóng khắp người vây lấy hắn, hắn cắn răng, trên môi Ân Trục Ly liền tóe máu. Mùi máu tươi vương vấn giữa môi miệng của hai người, trước mắt Ân Trục Ly như mờ hơi nước.
Thẩm Đình Giao không hiểu sao nàng nhiệt tình hơn bình thường rất nhiều, nhưng hắn cũng chẳng hỏi. Bộ dáng xốc xếch, tóc dài tản ra đầy bờ vai. Thẩm Đình Giao ngửa mặt nằm, trên cao vời vợi, ánh nắng rải đầy đất, trên trán nàng lấm tấm mồ hôi, ánh mắt mơ màng.
“Ân Trục Ly…” hắn vô thức gọi nàng, trong tai hắn không nghe được gì. Tiếng chim hót xào xạc, tiếng lá vàng thu rơi, hắn chẳng cảm thấy gì cả, chỉ biết nắm chặt lấy cánh tay của Ân Trục Ly. Ánh mắt Ân Trục Ly đầy cuồng loạn, hơi thở nặng nhọc, mồ hôi đổ ra như tắm.
Hai người đang dây dưa thì phía xa có người gọi “Cửu gia? Vương phi?”
Là Trương Thanh.
Thẩm Đình Giao tính quay đầu lại nhìn, mắt thấy sắp chịu hết nổi rồi, nhưng Ân Trục Ly lại giữ hắn “Đừng nhìn.”
Thẩm Đình Giao cắn chặt môi, hắn không đành lòng chịu thua sự nhiệt huyết của Ân Trục Ly, lại sợ Trương Thanh tới đây, tên kia là người không có đầu óc, không biết tiến lùi. Ân Trục Ly chẳng thèm để ý, cũng không thèm bỏ vào tai, cầm lấy “thằng nhỏ” của Cửu gia mà tự mình hành động.
Thẩm Đình Giao hừ nhẹ một tiếng, quăng việc lo lắng Trương Thanh ra sau đầu mà hăng hái. Cảnh thu trải dài khắp nơi, nghe thấy tiếng Trương Thanh càng ngày càng gần, như nghe được tiếng bước chân của hắn đạp rạp cỏ. Hắn đã sắp lên tới đỉnh, chỉ cần một đụng chạm nhỏ cũng làm hắn cắn răng cắn cỏ.
Nét mặt cương nghị, da thịt rắn chắc, chẳng giống những cô nương khác, Thẩm Đình Giao từng mơ mộng tưởng tượng nhiều lần – được đặt người như nàng nằm dưới thân thì tuyệt vời như thế nào đây?
Vừa nghĩ như vậy, hắn chẳng nhịn thêm được nữa, buông giáp đầu hàng. Ân Trục Ly sao chịu bỏ qua cho hắn dễ dàng như vậy, nàng cúi người dùng vạt áo lau lau “thằng nhỏ” của Thẩm Đình Giao, lại thêm phần khiêu khích. Nghe thấy Trương Thanh đã tới gần bên, Thẩm Đình Giao đổ mồ hôi, cắn răng “Trương Thanh, đừng tới đây.”
Trương Thanh bị tiếng nói n