The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341544

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1544 lượt.

uống Vodka rồi.” Nói đến Vodka, tôi càng có hứng thú, “Thầy à, thầy cảm thấy uống Vodka có đã thật không?”
Hắn cười. “Không biết.”
“Không biết?”
“Tôi không mấy thích hợp uống rượu mạnh, nên chưa từng thử.”
Nghe hắn nói thế, tôi thở dài. Hơn nữa, con sâu rượu và con sâu ăn trong bụng cũng có hơi tỉnh ngủ rồi.
Lương tâm của tôi quyết định nghe theo bao tử, liền đổi ý: “Thầy muốn mời em ăn gì? Trứng cá muối màu đen?”
“Vậy thì mời không nổi.” Hắn cười nói.
Cuối cùng Mộ Thừa Hòa đưa tôi đến một quán ăn Hồ Nam, dùng một bữa no nê.
Lúc bước ra quán ăn, phát hiện đã rơi tuyết rồi.
Trận tuyết đầu tiên của năm, đã rơi xuống mà không một dấu hiện báo trước như thế.
Đèn đường cũng bắt đầu sáng lên, dưới ánh đèn màu vàng cam, những hoa tuyết trắng xóa trở nên vô cùng rõ ràng.
Tôi đưa tay lên hà hơi.
Mộ Thừa Hòa đi lấy xe, hắn bước đi vài bước rồi quay trở lại, đứng ở trước mặt tôi, lấy khăn choàng xuống, đeo vào cổ tôi. Hắn nói: “Trời lạnh lắm, đừng để bệnh.”
Trong giây phút đó, tôi ngẩn người, mãi đến khi hắn rời khỏi mới hồi thần lại.
Những năm nay, rất ít có ai quan tâm tôi. Mẹ tôi chỉ biết tôi dạy thêm ở bên ngoài, nhưng chưa bao giờ hỏi tôi dạy có khó không làm có mệt không, thậm chí tết năm nay tôi cũng trải qua một mình. Thầy Trần Đình cũng rất quan tâm tôi, nhưng cảm giác lại không hề giống với Mộ Thừa Hòa. Hắn hỏi tôi, cuộc sống có khó khăn không, làm thêm có mệt không. Hắn không màng đêm khuya gió rét lái xe đến đón tôi và Bạch Lâm. Và lúc nãy, hắn nói với tôi “Trời lạnh lắm, đừng để bệnh.”
Tôi cầm khăn choàng quấn thêm một vòng quanh cổ, rũ mặt xuống, nhẹ nhàng cọ sát với mặt len, rất ấm rất ấm, trên đó thậm chí còn lưu lại hơi ấm ban nãy của Mộ Thừa Hòa. Mùi gỗ thông cuốn quýt bên mũi, thoắt ẩn thoắt hiện.
Chiếc CR-V màu bạc ấn kèn với tôi, tôi cười khờ, thoăn thoắt chạy tới đó. Mặt đất bị nước tuyết tan làm ướt, tôi nhất thời bất cẩn trượt một cái, lạch bạch, thế là ngồi phịch xuống đất.
Cắn răng ê ẩm bò dậy, nhìn hắn cười hì hì.
Về đến phòng ký túc xá, Bạch Lâm quan sát tôi một lúc, không kìm được lòng hỏi: “Gì vậy? Ra ngoài xem mô hình máy bay một bữa xong thành con khờ rồi? Chuyện gì mà vui dữ vậy?”
Nó đi một vòng quanh người tôi, “Chẳng lẽ gặp được phú hộ tặng cậu một chiếc máy bay tư nhân?”
“Đi chỗ khác!”
Trước khi đèn tắt, dưới cuộc tra hỏi dồn dập của Bạch Lâm, cuối cùng tôi cũng đã kể lại với họ chuyện của Mộ Thừa Hòa.
Triệu Hiểu Đường nói ngay trọng tâm: “Chắc chắn là hắn có ý với bạn.”
Bạch Lâm phụ họa theo: “Còn là tiếng sét ái tình.”
Tống Kỳ Kỳ thì bĩnh tĩnh hơn chúng, “Chắc không phải đâu. Chuyện này không thể lấy ra nói đùa.”
Bạch Lâm nói: “Sao lại không phải chứ. Nếu không phải thì quan tâm Tiểu Đồng như vậy làm gì, Mộ Thừa Hòa đối xử với Tiểu Đồng rất đặc biệt trong rất nhiều việc. Còn có lần trong văn phòng, họ….” Vừa nói được một chút đã ngưng lại.
“Họ?” Triệu Hiểu Đường bấy lâu nhạy cảm lập tức nhõng tai lên, hỏi tiếp câu nói trước.
Bạch Lâm nói: “Họ ở trong văn phòng, mặt đối mặt.” Nhìn nét mặt của nó nhẫn nhịn dữ lắm.
“Lần đó hắn chỉ mình phát âm!” Tôi giả vờ giận dữ.
Triệu Hiểu Đường đập bàn nói: “Tiểu Đồng, chuyện này được! Thân phận không phải vấn đề, tuổi tác không phải khoảng cách.”
(6)
Ban đêm, tôi thức dậy đi vệ sinh. Bước ra lang cang, nhìn khung trời tuyết ngày càng dày đặc, kết thành từng lớp màu trắng trên cành cây. Lúc nãy bị họ cổ động một trận, bây giờ tôi thật sự là có hơi, có hơi….
Trở về giường tôi lại hồi tưởng những việc xảy ra trong hơn một tháng nay, thước phim điện ảnh bắt đầu chạy trong não, thế là càng không ngủ được. Tôi lấy chiếc điện thoại dưới gối ra, nhìn thời gian trên đó, sau đó không kìm được lòng mở chức năng soạn tin nhắn, nhập vào ba chữ “Thưa thầy Mộ”. Nhưng rồi tiếp theo đây phải nói gì, làm khó tôi rồi.
Tôi nghĩ một hồi, xóa ba chữ đó đi, sửa thành “anh”.
Nhưng “anh” rồi gì nữa?
Lại xóa.
“Cám ơn thầy mời em ăn cơm.”
Nhập xong bảy chữ này, tôi kiểm tra lại kiểm tra, cuối cùng vẫn thay chữ “thầy” bằng “đã”, sau khi xác định câu nói không có hàm ý gì mập mờ, tôi gửi đi. Vừa đúng lúc là 1 giờ khuya.
Không ngờ chỉ trong một hai phút, hắn đã trả lời tôi. Chỉ ba chữ đơn giản “Không có gì”.
Thì ra, hắn cũng chưa ngủ.
Tôi lại viết: “Em còn muốn được mời uống Vodka.”
Lần này hắn trả lời còn nhanh hơn: “Không thành vấn đề.”
Tôi rất muốn tiếp tục đề tài này, nhưng lại sợ hắn đang làm việc, hoặc là hắn đang chuẩn bị nghỉ ngơi, hoặc là….. có lẽ tôi nên dừng lại đúng lúc.
Thế là, tôi tắt điện thoại, cố gắng ngủ.
Tôi chờ đợi tiết học tiếng Nga tối thứ hai trong tâm trạng thấp thỏm.
Trước khi vào lớp, tôi gấp lại gọn gàng chiếc khăn choàng rồi để vào một túi giấy, mang vào giảng đường.
Hắn có mặt đúng giờ, trên cổ đã thay bằng chiếc khăn choàng màu xám đậm.
Hôm nay vào bài đọc. Trước khi dịch, Mộ Thừa Hòa đọc một lần bài học. Hắn vừa đọc, vừa cầm sách từ từ đi xuống. Khi đọc tiếng Nga, giọng hắn sẽ hơi thấp hơn ngày thường nói