Tác giả: Lam Tiểu Miết
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341862
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1862 lượt.
lại thôi, cuối cùng vẫn cất tiếng: “Thư kí Nhan, cô vẫn phải cẩn thận một chút”.
Nhan Miêu có chút mờ mịt: “Hả?”.
Đối phương vội vàng giải thích: “Tôi không có ý khác. Chỉ là, chuyện lần này, dù cuối cùng sự thật có như thế nào, khi anh Tạ trở về cô sẽ thảm mất”.
Lần đầu tiên trong ngày hôm nay Nhan Miêu cảm thấy trái tim mình rơi tuột xuống dưới, nhưng không rơi đến tận đáy, chỉ chênh vênh như thế, không rơi xuống tận cùng.
Chuyện đến quá hỗn loạn quá đột ngột, thế nên cô còn chưa kịp lo lắng tới vị cấp trên
không có mặt ở đây.
Tạ Tử Tu sẽ nhìn cô ra sao?
Chỉ vừa nghĩ như thế đã thấy lưng mình lạnh toát.
Cô có thể thản nhiên chống đỡ sự nghi ngờ của tất cả mọi người. Nhưng một mình Tạ Tử Tu còn hơn “tất cả mọi người” cộng lại tới mấy phần.
Nhan Miêu chán nản xuống lầu bắt xe về nhà, suốt đường đi lại có chiếc xe theo dõi cô.
Chẳng cần nghĩ cũng biết đó là ai. Tới khi cô xuống xe bus, chậm rãi đi bộ về tới tầng dưới nhà mình, đối phương vẫn kiên trì bám theo với tốc độ rùa bò.
Nhan Miêu thở hắt ra, dứt khoát đứng lại nhìn cậu thanh niên cuối cùng cũng dừng lại, bước ra khỏi xe, cau mày sải bước tới trước mặt mình.
“Có chuyện gì à?”.
“Sao cô không nhận điện thoại của tôi?”.
“…”. Xảy ra chuyện như thế còn có thể buôn chuyện điện thoại với cậu ta, cô là người ngoài hành tinh chắc? Nhưng cô chẳng có thần kinh được đúc từ sắt thép giống tên nhóc này, “Sau này cậu đừng gọi điện cho tôi nữa”.
Thoắt cái cậu chàng lại nóng nảy: “Tại sao?”.
Nhan Miêu nén xuống khao khát thay toàn thể công ty trừ hại: “Giờ cậu là kẻ địch của chúng tôi, trên lập trường việc công, tôi không thể nói chuyện với cậu nữa”.
“Không thì thế này, tôi đi giải thích rõ với bọn họ, chuyện này không liên quan gì tới cô”.
Tên nhóc thẳng đuồn đuột này khiến Nhan Miêu vừa giận lại vừa buồn cười: “Không cần đâu, dù cậu nói như thế thì sẽ có người tin sao?”.
Tạ Thiếu Duy càng cáu kỉnh hơn: “Thế rốt cuộc muốn tôi làm sao đây?”.
“Không cần cậu làm gì cả. Cậu không phải làm chuyện gì hết. Khoảng thời gian này chúng ta đừng gặp mặt, cũng không nói chuyện là ổn rồi. Việc này không khó”.
Tạ Thiếu Duy nghiến răng có phần tức giận: “Sao mà không khó chứ?”.
“…”
Nghe được một câu như thế, Nhan Miêu nhất thời có hơi khó mở miệng, chỉ đỏ bừng mặt lên lui lai môt bước.
Ngượng ngùng một lúc, Tạ Thiếu Duy lại nói: “Nếu cô không thể chịu đựng được, chi bằng tới thẳng chỗ tôi đi”.
“Hả?”.
Đùa gì thế, muốn cô diễn màn kịch cuốn gói bỏ chạy sao?
“Nếu bọn họ không tin cô, ở lại cũng chán”.
“…”. Vậy cũng không cần ép mình tới đường cùng chứ.
“Còn nữa, nếu cái tên Tạ Tử Tu kia nghi ngờ cô, cô cũng khó sống. Đâu phải cô không biết anh ta thâm hiểm chứ”.
Trong lòng Nhan Miêu không khỏi “thình thịch”, thứ cảm giác trái tim rơi xuống dưới đã quay trở lại rồi.
“Cô nghĩ thử xem. Nếu cô tiếp tục làm việc cho Tạ Tử Tu thì tôi không giúp nổi cô. Nếu cô đồng ý tới đây, chỉ cần là người của tôi, tất cả mọi chuyện không cần cô lo lắng, giao hết cho tôi là được rồi”.
Cả đêm Nhan Miêu không tài nào ngủ được. Đương nhiên cô sợ Tạ Tử Tu, lúc không có chuyện khẩn cấp cô cũng đã sợ anh ta muốn chết rồi, anh ta chỉ sơ ý liếc một cái thôi mà cô sợ tới mức vội vàng nịnh bợ hết cỡ, chứ đừng nói tới bây giờ.
Vừa thử hình dung thái độ và thủ đoạn Tạ Tử Tu dành cho cô sau khi anh ta quay về, Nhan Miêu lại thấy lưng mình lạnh toát.
Nhỡ may bị nghiêm hình tra khảo, ép cung nhận tội, vậy thì cô cứ cầm dây thừng tự thắt cổ mình luôn cho xong.
Hay làm như lời Tạ Thiếu Duy, cứ bỏ của chạy lấy người, bỏ tối theo “sáng”, sau này còn có thể khá được chút nhỉ?
*** ***
Hôm sau thức dậy, Nhan Miêu đem cặp mắt thâm quầng, ôm trái tim thấp thỏm kiên trì tới công ty, thế mà lại là lần đầu tiên đi muộn.
Vừa lên tầng đã thấy mọi người túm năm tụm ba xì xào bàn luận.
“Anh Tạ về rồi”.
Tuy đã chuẩn bị tâm lý với sự trở về của anh ta từ lâu, nhưng vừa nghe đồng nghiệp nói như vậy, còn chưa thấy bóng dáng Tạ Tử Tu đâu mà cả người Nhan Miêu đã run rẩy.
Quả nhiên rất nhanh đã thấy Tạ Tử Tu đi ra từ phòng họp, theo sau là một đám người.
Nhan Miêu đứng xa xa nhìn anh ta. Cao lớn đẹp trai, hai tay đút túi quần sải bước, trông không có vẻ nghiêm túc, thậm chí còn không có vẻ đứng đắn. Cũng chẳng nhìn ra được nét vui giận trên gương mặt, vẫn chỉ là nét cười như có như không, làn da trắng sáng lên như chiếc hoa tai kim cương.
Lúc này Nhan Miêu rất muốn thu nhỏ bản thân, nhỏ thành một cái chấm, tốt nhất là biến thành không khí, không bị cấp trên phát hiện ra mới tốt.
Thế nhưng Tạ Tử Tu hơi ngoái đầu lại, nhìn về phía cô một cách chuẩn xác. Nhan Miêu chưa kịp rụt người lại đã bắt gặp ánh mắt của anh ta, nhất thời hoảng hốt.
“Thư kí Nhan”.
Xung quanh bỗng chốc im ắng, lặng ngắt như tờ, mọi người đều im lặng nhìn cô.
“Vào phòng làm việc của tôi cái nào”.
Nhan Miêu sững ra một lát, nhìn anh ta vào phòng làm việc trước, lại kh