Tác giả: Lam Tiểu Miết
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342019
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2019 lượt.
ông thể co cẳng chạy trốn dưới ánh mắt chăm chú theo dõi của mọi người, cuối cùng cũng đành phải chầm chậm đi vào theo trong khung cảnh bi tráng gió thổi hiu hắt sông Dịch lạnh(*).
(*) Nguyên gốc nằm trong hai câu thơ Kinh Kha đã ứng tác trước khi đi hành thích Tần
Thủy Hoàng.
Phong tiêu tiêu hề, Dịch thủy hàn.
Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn.
Tạ Tử Tu đã ngồi trong phòng, thấy cô bước vào bèn ra hiệu đóng cửa lại. Nhan Miêu nhìn gương mặt rõ là đẹp trai nghiêm chỉnh nhưng lại khiến người ta cảm thấy vô cùng bất lương kia, chỉ dè dặt đứng ở chỗ giữ khoảng cách an toàn với anh ta.
Tạ Tử Tu nhìn cô, nhướn mày lên một cái mới mở miệng: “Đã khỏe rồi hả?”.
“…Khỏe rồi ạ”.
“Sao nhìn vẫn hốc hác thế kia?”.
“…”
“Tối qua ngủ không ngon à?”.
“…”
Xin hãy cho cô một nhát dao cho thoải mái đi! Cô không muốn bị xử lăng trì đâu… T_T Trước lúc cô sụp đổ, Tạ Tử Tu cũng vào vấn đề chính: “Tôi đã biết hết chuyện rồi”.
Tim Nhan Miêu nhảy “thịch” một cái lên cổ họng.
Tạ Tử Tu nhìn cô chăm chú, mỉm cười rất nhã nhặn: “Cô thấy chuyện này là do ai làm?”.
“…”.
Quá nhiều lời cần giải thích và biện bạch, thế nên tất cả chen nhau dồn lên, nghẹn lại ở cửa miệng, khiến cô nhất thời á khẩu không nói được gì.
Trong sự im lặng không đáp trả của cô, Tạ Tử Tu đã đứng dậy, bước tới trước mặt cô.
Nhan Miêu không dám ngước mắt lên nhìn, đành nhìn chân anh ta.
Quả nhiên anh ta trả lời thay cho cô: “Rất nhiều người đều nói là cô”.
Trong chớp mắt, Nhan Miêu chỉ thấy ngoài sự khủng hoảng, còn rất nhiều nỗi tuyệt vọng cùng cực.
Cô là người như thế nào, ít ra Tạ Tử Tu phải hiểu rõ hơn người khác. Nếu ngay cả anh ta cũng nhận định như thế, vậy tất cả những cố gắng của cô thật sự cũng không có ý nghĩa gì nữa rồi.
Rồi cô nghe tiếng Tạ Tử Tu trên đầu mình: “Đương nhiên tôi biết không phải cô làm”.
Bên tai Nhan Miêu ù đi, tất cả những nỗi ấm ức và lo lắng thoáng chốc đều dồn hết về lối ra duy nhất. Trước mắt mờ đi, không thể kìm chế.
“Bất luận người khác nghĩ ra sao, tôi tin cô”.
Nhan Miêu há hốc miệng, cổ họng chua chát không thể nén được, nghẹn ngào không chút tiền đồ: “Tạ, Tạ…”.
Tạ Tử Tu mỉm cười: “Không cần cảm ơn tôi”.
“Tôi gọi tên anh mà!!”. Ai muốn cảm ơn anh chứ.
Có cái họ ngon thật đúng là được hời.
Tạ Tử Tu sờ mũi: “Không định cảm ơn tôi sao?”.
Nhan Miêu hãy còn lau nước mắt: “Anh làm cái gì đáng để tôi cảm ơn hả?”. Giả thần giả quỷ dọa cô như thế.
“Hả? Tôi tin tưởng cô vô điều kiện như vậy, chẳng lẽ không phải là một loại phẩm chất tốt đẹp sao?”.
Nhan Miêu ngậm ngùi: “Tôi trung thành tận tụy như thế, chẳng lẽ không đáng để anh tin tưởng chắc?”.
Tạ Tử Tu cười: “Cũng phải nói lại. Tôi biết cô là người thế nào mà, cũng tin tưởng cô, nhưng người khác thì không chắc chắn như thế”.
“Ừm…”
“Tôi không muốn can thiệp vào chuyện giữa cô và Tạ Thiếu Duy. Nhưng vào lúc này, nên cẩn thận thì vẫn phải cẩn thận một chút”.
“…”
Tạ Tử Tu gõ lên đầu cô một cái: “Đương nhiên chuyện này là việc của cô, tôi chỉ nhắc thế thôi, cũng tin cô có thể xử lý được”.
Nhan Miêu gật gật đầu, “vâng” một tiếng.
Quả thật, nếu vào thời gian này không tránh bị nghi ngờ, khăng khăng muốn “thanh giả tự thanh”(*), rồi khiến sếp phải chịu áp lực từ những người xung quanh để bảo vệ cô, dung túng cho cô và Tạ Thiếu Duy tiếp tục gặp gỡ, vậy thì quá tự do, cũng vô lương tâm quá rồi.
(*) Thanh giả tự thanh: trong sạch tự mình biết.
Nhan Miêu gửi tin nhắn cho Tạ Thiếu Duy, nói rõ sự tình, tỏ rõ chính kiến, chuyện tiếp theo có thể làm cũng chỉ là không nhận điện thoại của cậu ta.
Mới đươc môt hôm, Nhan Miêu còn chưa kịp thở phào thì lại nhìn thấy cậu thanh niên sát khí đằng đằng đang đợi ở ngay dưới nhà mình.
“…”
Ầy, bảo vệ khu nhà đáng thương, không biết đã phải bao nhiêu lần sợ hãi, áp lực tinh thần hẳn là lớn lắm rồi.
Hai người đứng đối diện với nhau một lát, sắc mặt Tạ Thiếu Duy xanh lét, nghiến răng nói: “Cô tính không gặp tôi thế này thật sao?”.
Nhan Miêu có chút khó xử: “Xin lỗi. Tôi cũng hết cách rồi”.
“Cô không tới công ty tôi sao? Rời xa Tạ Tử Tu, tới bên cạnh tôi, như thế cũng có thể giải quyết được vấn đề mà”.
Nhan Miêu lắc lắc đầu: “Anh Tạ tin tưởng tôi như thế, tôi không thể làm chuyện có lỗi với anh ấy được”.
Tạ Thiếu Duy càng cáu hơn: “Tôi sẽ không bạc đãi cô đâu. Tạ Tử Tu cho cô đãi ngộ gì, tôi trả gấp mười lần, dù là yêu cầu gì, chỉ cần cô nói, tôi sẽ đáp ứng cho cô. Thế vẫn không được sao?”.
Nhan Miêu cũng đành phải chịu: “À, thực ra khi cậu quyết định chiếm việc làm ăn thì phải biết tôi sẽ phải gặp phải áp lực gì chứ. Để lại một đống rắc rối cũng phải có người thu dọn”.
“…”
“Chuyện lần này cậu thắng anh Tạ, cũng coi như kiếm được rất nhiều. Tuy không thể làm bạn bè với tôi nữa, nhưng tính ra cậu cũng không phải chịu thiệt chút nào”.
“…”
“Cậu biết tôi là người thế nào, trước khi đưa ra quyết định hẳn có thể biết chuyện sẽ ra sao.
Thế nên đây là