Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341928

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1928 lượt.

êm Chân nhìn thấy hết, trong lòng gợn lên những con sóng lăn tăn. Mấy tháng trước đây thôi, cô gái trước mặt này vì tình yêu đã cướp đi công việc của cô, tự cho rằng tiếp cận với con trai anh là có thể tiếp cận được con người anh. Cô khi đó cảm thấy thế nào, sợ rằng cũng y hệt như Thẩm Mạnh Kiều giờ phút này, hoặc giả, còn sâu đậm hơn cô ấy. Thế nhưng chỉ mới vài tháng sau, họ đã đổi vai cho nhau. Bây giờ cô là người chiến thắng, ngồi đây tiếp đón họ với tư cách là vợ của anh. Vậy mà tại sao, cô không thấy được chút ít niềm vui mà người chiến thắng nên có, đến ngay cả mảy may kích động cũng không thấy đâu. Dường như, cô cũng không biết bản thân mình đã thắng được cái gì, ngoài thân phận kia ra.
“Đã sắm được hết đồ đón Tết chưa?” Bà Tưởng Di dịu dàng hỏi, bà từng trải nhiều, biết cách chế ngự cảm xúc hơn Thẩm Mạnh Kiều.
“Đầy đủ rồi ạ.”
“Thế thì tốt.” Bà Tưởng Di thở dài, “Hoài Việt cũng đâu phải không được nghỉ phép, sao lại cứ phải đón Tết ở thành phố B, để hai ông bà cụ thui thủi ở nhà.”
“Đã có Hoài Ninh với Hòa Hòa ở nhà rồi ạ.” Cô ngập ngừng, nhớ ra bà Tưởng Di chắc còn chưa biết Lương Hòa, Nghiêm Chân lại bổ sung thêm: “Lương Hòa là vợ của Hoài Ninh.”
Bà Tưởng Di yên lặng một thoáng, mỉm cười nhẹ nhàng: “Tốt quá, con trai đều đã lấy vợ hết cả rồi, hai ông bà cụ Cố từ nay cứ thế là hưởng phúc thôi.”
Nghiêm Chân mỉm cười hờ hững, không khí trong phòng bỗng chốc trầm xuống. Đúng lúc này, chuông cửa reo lên, Nghiêm Chân đang nghĩ chắc là anh bạn nhỏ đã bị trục xuất về nhà, mở cửa ra lại là Cố Hoài Việt, Nghiêm Chân không khỏi ngẩn người.
Anh bỏ mũ xuống, còn chưa vào cửa đã thấy Nghiêm Chân nhìn anh chằm chằm không chớp mắt, bèn hỏi: “Em sao thế?”
“Em không sao.” Nghiêm Chân lắc đầu nói, “Bác gái và em Mạnh Kiều tới chơi.”
Hả? Cố Hoài Việt hơi nhướng mày, bước vào cửa, quả nhiên đã thấy bà Tưởng Di cùng Thẩm Mạnh Kiều đang ngồi trên sofa.
Anh cười cười, nói: “Phải là chúng cháu tới nhà thăm hỏi mới đúng.”
Bà Tưởng Di xua tay: “Cháu bận, cô biết, nên mẹ con cô nhân tiện ghé thăm. Giờ cũng không còn sớm nữa, mẹ con cô đi về đây.” Nói rồi huých nhẹ Thẩm Mạnh Kiều.
Thẩm Mạnh Kiều miễn cưỡng mỉm cười: “Anh Hoài Việt, Tết đến không bận bịu gì thì qua nhà ngồi chơi.”
Cố Hoài Việt gật đầu, “Vậy để cháu tiễn hai người.”
“Không cần.” Bà Tưởng Di khước từ, “Mạnh Xuyên đang đợi ở ngoài rồi, nếu không phải tại điều kiện sức khỏe không cho phép, cô rất muốn cùng ngồi trò chuyện với các cháu, nhưng mà cái thân này…”
“Cô không khỏe ạ?” Nghiêm Chân đột nhiên cất tiếng hỏi.
Bà Tưởng Di cười cười: “Hồi trẻ gặp tai nạn rồi để lại di chứng, cũng không có gì, mỗi tội trí nhớ không được tốt, cứ hay quên. Thôi, không nói nữa, mẹ con cô về đây, cháu không cần tiễn đâu.”
Tuy rằng nói vậy, nhưng Cố Hoài Việt vẫn đi cùng tiễn họ xuống lầu. Nghiêm Chân đứng lặng ở cửa, cho tới khi một cơn lạnh ập tới, cô mới rùng mình trở bước vào phòng. Chốc lát sau, nghe thấy tiếng động cửa, cô từ từ ngoảnh lại, nhìn Cố Hoài Việt hỏi: “Tiễn về rồi à?”
Cố Hoài Việt đáp lời, rót một cốc nước nóng, nhét vào trong tay cô: “Uống chút nước ấm đi.”
Nghiêm Chân ngẩng lên, nhận lấy cốc nước, Cố Hoài Việt cúi xuống quan sát cô giây lát, nói: “Thẩm Mạnh Kiều là con gái độc nhất của chú Thẩm Nhất Minh, bạn chiến đấu với ông cụ nhà mình, cũng từng là đối tượng mà bà cụ định mai mối cho anh.”
Anh đang giải thích với cô sao? Nghĩ vậy, Nghiêm Chân bất giác nắm chặt cốc nước, bị sức nóng làm cho bỏng tay mới hoàn hồn lại: “Ồ, chiều nay anh không bận à?”
“Vừa đón chị dâu về, nhân tiện ghé qua nhà.” Cố Hoài Việt ngồi xuống cạnh Nghiêm Chân, đảo mắt một vòng quanh nhà, thiếu tên oắt con căn nhà trống vắng hẳn, ngẫm nghĩ một lúc, anh nói: “Chiều nay không đi nữa.”
Nghiêm Chân nghiêng đầu sang nhìn anh: “Người nhà Sư trưởng Lưu cũng đến rồi ạ?”
“Ừ.”
“Tốt quá, cùng nhau đón Tết, sẽ vui lắm đây.” Nghiêm Chân dựa người vào sofa, uống một ngụm nước, mới cảm giác được cơ thể đang dần dần ấm lại. Ánh nắng mùa đông tựa như bông hoa không thể kết trái nở đầu cành, nhìn thì rực rỡ, nhưng chỉ cần bước ra ngoài sẽ lập tức cảm nhận được cái lạnh buốt giá ngấm tận xương tủy.
“Đưa tay em cho anh.”
“Dạ?”
“Để anh sưởi ấm cho.” Cố Hoài Việt nói, thuận đà nắm chặt lấy tay cô. Bàn tay anh như mặt trời, lòng bàn tay rất ấm áp, phút chốc đã phủ kín bàn tay cô, “Chị dâu bảo tối nay mời cơm, đúng lúc Gia Minh không có nhà, mình mời anh chị ấy sang đây được không?”
“Chị dâu vừa mới tới, để chị ấy nghỉ ngơi một ngày đã.”
Giọng nói của cô rất khẽ, xem ra hình như tâm trạng không vui, Cố Hoài Việt vô thức nắm chặt tay cô: “Sao thế?”
Nghiêm Chân lắc đầu, cô ngẩng lên nhìn Cố Hoài Việt, đôi mắt sáng khẽ dao động, như có điều muốn nói. Cô thực sự có điều muốn nói với anh, nhưng ngàn lời vạn ý cùng lúc dâng lên, cô lại đột nhiên không biết phải nói gì. Rất lâu, mới khàn khàn lên tiếng: “Hoài Việt, em muốn uống rượu.”
***
Đầu phía Đông trong doanh trại Sư đoàn A có một quán cơm