Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341930
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1930 lượt.
bình dân, do một chị vợ lính họ Lương người Tứ Xuyên mở đã lâu, lúc mới bắt đầu chỉ là một quán nhỏ, sau làm ăn khấm khá, lại mua cả quán rượu bên cạnh, quy mô được mở rộng thêm một bậc.
Cố Hoài Việt rất ít khi đến đây ăn cơm, các lãnh đạo Sư đoàn cũng chưa từng bày tiệc ở nhà hàng này. Vậy nên hôm nay vừa thấy anh dắt vợ tới quán uống rượu, chị Lương cười vui đến độ sắp rớt cả cằm.
Đổi lại, Cố Hoài Việt chỉ thoáng cười: “Cho em món gì ngon với thêm chai bia.”
“Có ngay.” Chị Lương đáp lời, mang liền cho họ mấy món trứ danh, sau đó mới đem ba chai bia tới.
Nghiêm Chân nhìn thấy lắc đầu: “Chị dâu, bọn em không uống bia đâu, đổi một chai rượu trắng đi ạ.”
Chị Lương liếc nhìn Cố Hoài Việt, đùa, rượu trắng sao! Ai dám chuốc say vợ của Tham mưu trưởng ngay trước mặt cậu ta chứ! Thế nhưng, vượt ngoài dự tính của chị, Cố Hoài Việt lại gật đầu. Vậy thì đành làm theo thôi.
Cố Hoài Việt nhìn Nghiêm Chân, cô cúi đầu ngồi, không để mắt chú ý tới mấy món ăn chị Lương mang lên. Anh ngẫm nghĩ, rồi đưa cô một đôi đũa: “Ăn chút gì đi đã rồi uống.”
Nghiêm Chân dường như bất chợt hoàn hồn, mắt khẽ chớp: “Em muốn uống rượu.”
Cô lúc này cực kì giống một đứa trẻ, không có được thứ gì thì nằng nặc đòi cho bằng được, đến cả ánh mắt cũng tủi thân. Anh chưa hiểu được rốt cuộc đã có chuyện gì, nhưng vì cô như vậy, anh vẫn rót cho cô một chén rượu, rồi yên lặng nhìn cô uống hết chén này đến chén khác. Sắc mặt vốn nhợt nhạt đã chuyển màu đỏ hồng, bàn tay lạnh ngắt ấm dần lại, nhưng lòng anh càng lúc càng bất an. Không thể để cô ấy tiếp tục uống như vậy được.
“Nghiêm Chân.” Anh chụp lấy tay cô, “không được uống nữa. Ăn một chút đi.” Anh hạ thấp giọng, như sợ tiếng động mạnh có thể khiến cô giật mình kinh sợ.
“Thế còn hơn nửa chai này làm thế nào?” Nghiêm Chân nói khẽ, giống như đang lẩm bẩm một mình, “Mà sao anh không uống?”
Anh nhìn chai rượu đã vơi một nửa trên bàn, nói: “Nghiêm Chân, chúng ta chỉ uống một chai thôi.”
“Được.” Anh kéo chai rượu dở sang phía mình, rót vào chén trước mặt, được hai chén. Anh nhìn hai chén rượu đầy ắp, lại nhìn Nghiêm Chân. Cô đã uống say, hai má đỏ bừng, đôi mắt mở phủ một màn sương ướt át. Cố Hoài Việt đăm chiêu nhìn cô một thoáng, sau đó ngẩng đầu uống cạn hai chén rượu. Rượu năm mươi ba độ, vào đến dạ dày cảm giác đau rát như thiêu như đốt, uống quá vội làm anh bị sặc ho lên mấy tiếng. Còn Nghiêm Chân nhoài người ra bàn, dường như đã ngủ.
Cố Hoài Việt dìu cánh tay Nghiêm Chân, bước chậm rãi trên con đường dẫn về khu tập thể. Mấy sĩ quan đi qua tò mò nhìn họ đều bị ánh mắt lạnh lùng của Tham mưu trưởng dọa cho quay đầu đi thẳng. Xem ra anh đã đánh giá cao tửu lượng của cô, cô uống say, bước chân lảo đảo, nhưng vẫn kiên quyết không chịu để anh dìu. “Anh đừng có đỡ em!” Nghiêm Chân đứng lại, cố gắng tỉnh táo, “Em chưa say đâu.”
Cố Hoài Việt đăm đắm nhìn cô, như đang nhìn một đứa trẻ lên cơn hờn dỗi, hồi lâu, anh mím môi không biết phải làm sao: “Anh không đỡ em cũng được, nhưng em phải đi cho vững.”
“Em đi vững!” Cô cam đoan, nhưng chân vừa bước lên đã nghiêng ngả xiêu vẹo, Cố Hoài Việt liền đỡ lấy cô một cách hợp tình hợp lẽ. Nghiêm Chân nhìn anh, chợt dừng lại: “Em nhớ tới một câu thơ. Rút dao chém nước nước càng chảy mạnh, nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm!” Say rượu lại còn ngâm thơ, Nghiêm Chân làm cho chiến sĩ đang đứng gác trước dãy nhà dành cho người thân một phen hốt hoảng, nhưng nhìn sắc mặt Tham mưu trưởng, cũng không dám nói gì, đành hậm hực tắt đèn pin.
“Yên nào.” Cố Hoài Việt giơ tay ra giữ chặt cánh tay cô, không để cô múa máy loạn xạ, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng: “Nói anh biết, em sao thế?”
Cô ở yên trong lòng anh, thì thầm: “Em chẳng sao cả, em muốn uống chút rượu thôi.”
Cố Hoài Việt cúi nhìn cô, chợt cất tiếng thở dài: “Em có tâm sự.”
Tâm sự? Đích thực là cô có tâm sự, hơn nữa tâm sự của cô đã giấu quá kĩ chôn quá sâu rồi, gần như là sắp trở thành tâm bệnh rồi. Xem ra lãng quên cũng có cái hay, những gì không muốn ghi nhớ thì có thể quên hết đi một cách quang minh chính đại. Trán Nghiêm Chân chạm ngang chiếc khuy áo đầu tiên trên bộ thường phục của anh, thứ kim loại mát lạnh làm cô tỉnh táo trong phút chốc, liền sau đó cảm giác khó chịu không ngừng cuộn trào khiến cô đau khổ tột cùng, trong lòng như bị ai đó rải một nắm kim, chích đâm đau điếng: “Em muốn quên đi, giờ nào phút nào em cũng muốn quên đi, em nói với bản thân mình rằng đừng suy nghĩ lung tung, em nói với bản thân mình là hãy vui lên, suýt chút nữa em đã làm được…” Cô ngập ngừng, giọng lạc đi nhắc lại câu cuối một lần nữa, “Suýt chút nữa là em làm được rồi, đáng tiếc là em lại gặp người đó.”
Cố Hoài Việt cúi đầu nhìn, ngập ngừng một thoáng, đưa tay vỗ nhè nhẹ lên lưng cô. Anh không biết phải dỗ cô thế nào, chỉ nhớ lúc Cố Gia Minh còn nhỏ, cứ hễ anh vỗ lưng cậu như vậy là có thể ngăn lại dòng nước mắt của cậu bé.
“Anh biết không? Hôm nay nhìn thấy người đó mà em đờ đẫn cả ra, nhưng mà chẳng ngờ, người ta quên sạch rồi, người ta quên mất đứa con gái